Chinh D. Bui’s blog

Vietnamese adventure Seeker

"Có một nhóm trẻ tự kỷ chức năng cao ghi nhớ nhanh các hình ảnh, đọc chữ số tốt nhưng chậm giao tiếp và diễn đạt thì hỗ trợ như thế nào trong trường hợp bé dưới 6 tuổi và trên 6 tuổi?"

Ba mẹ có thấy hình ảnh con mình trong câu hỏi đầy trăn trở này không?

Nhìn con mà xem: Trí nhớ của con đỉnh lắm, nhìn qua là nhớ mặt chữ, nhớ van vách số, thích tiếng Anh, học từ mới nhanh kinh ngạc...

Thế nhưng, nghịch lý là con lại không biết trò chuyện qua lại, không biết bày tỏ nhu cầu của mình và cứ như đang cô độc trong thế giới riêng.

Với những bé thế này, NGUYÊN TẮC VÀNG là: TUYỆT ĐỐI KHÔNG nhồi nhét thêm toán, chữ hay bắt con học vẹt nữa. Hãy tận dụng ngay cái tài lẻ "mê hình ảnh, mê chữ" của con để "kéo" con tập nói, tập giao tiếp thực tế!

Dưới đây là mẹo và bài tập cực dễ áp dụng cho con theo từng mốc tuổi:

---

🎯 CÁCH HỖ TRỢ CON THEO TỪNG ĐỘ TUỔI

1️⃣ Với bé dưới 6 tuổi: Tập trung vào "Chơi chung & Tập nói chuyện"

* Chơi quan trọng hơn học: Mỗi ngày dành 30-60 phút chơi cùng con (đẩy ô tô, xếp hình, giả vờ nấu ăn, làm bác sĩ...). Khi chơi, ba mẹ nhớ "nhẹ tay, chậm lại", chờ con nhìn mình hoặc chỉ tay đòi đồ rồi mới đưa, ép con phải chủ động giao tiếp.
* Dùng tranh ảnh để con đòi đồ: Nhà mình có thể làm các thẻ hình vẽ cảnh "ăn", "uống", "đi vệ sinh", "giúp con". Con muốn gì thì chỉ vào hình đó. Rồi tăng dần độ khó bằng câu hỏi: "Con muốn gì?" ➡️ "Ai đang ăn đây?" ➡️ "Bạn đang làm gì thế?"
* Dạy con trả lời từ dễ đến khó: Tập cho con trả lời theo thứ tự: Cái gì? ➡️ Ai? ➡️ Ở đâu? ➡️ Khi nào? ➡️ Tại sao? (Nhớ dùng tình huống thực tế hàng ngày cho con dễ hiểu).
* Dạy con để ý xung quanh: Đi đường thấy máy bay, con chó, hay xe cứu hỏa... ba mẹ hãy chỉ cho con xem để tập cho con thói quen biết nhìn theo và chia sẻ niềm vui với người khác. Dạy con cả các nét mặt vui, buồn, giận, sợ qua tranh hoặc cùng soi gương nữa nhé.

2️⃣ Với bé trên 6 tuổi (Giai đoạn vào lớp 1): Tập kể chuyện & Kết bạn

* Mẹo kể chuyện 5 bước: Giúp con sắp xếp ý nghĩ trong đầu bằng công thức: Ai? ➡️ Ở đâu? ➡️ Làm gì? ➡️ Chuyện gì xảy ra? ➡️ Kết quả thế nào? (Ví dụ: Bạn Nam ➡️ ở công viên ➡️ đá bóng ➡️ bị ngã ➡️ được bạn đỡ dậy).
* Dạy con biết hỏi ngược lại: Đừng để con chỉ thụ động trả lời như rô-bốt. Ví dụ mẹ hỏi: "Hôm nay con học gì?", con bảo: "Học Toán". Mẹ nhắc luôn: "Con hỏi lại mẹ đi", để con biết hỏi: "Thế hôm nay mẹ làm gì?"
* Dạy con tập suy luận: Cho con xem tranh một bạn đang cầm ô rồi hỏi: "Trời đang thế nào hả con? Tại sao bạn phải cầm ô nhỉ?" để con tập tư duy logic chứ không chỉ nhìn và gọi tên bề nổi.
* Tập đóng vai kết bạn: Ở nhà, ba mẹ giả làm bạn ở lớp để dạy con các câu xã giao: "Chào bạn", "Cho mình chơi cùng với nhé", "Cảm ơn", "Tạm biệt".

---

🏋️‍♂️ 10 BÀI TẬP THỰC HÀNH TẠI NHÀ (Chỉ 5-15 phút mỗi ngày)

1. Bài tập "Chờ con lên tiếng": Cầm món đồ con thích, giấu nhẹm đi hoặc giữ lại, chờ 5-10 giây xem con có nhìn hay chỉ tay không rồi mới hướng dẫn con nói câu đòi đồ.
2. Hộp bí mật: Cho đồ vật vào một cái hộp kín, cho con thò tay vào sờ rồi kích thích con tò mò hỏi: "Cái gì đấy mẹ?", "Cho con xem với!"
3. Trò chơi câu dài: Nhìn tranh rồi tập cho con ghép thành câu dài (Ví dụ: "Bé trai đang đá bóng ở ngoài sân").
4. Kể chuyện bằng 3 bức tranh: Xếp 3 bức tranh theo thứ tự Trước - Sau (Ví dụ: Tranh 1 cầm kem ➡️ Tranh 2 kem rơi ➡️ Tranh 3 em bé khóc) để dạy con hiểu về trình tự thời gian.
5. Trò chơi phóng viên: Ba mẹ giả vờ cầm micro phỏng vấn con về một ngày đi học, sau đó đổi vai cho con phỏng vấn lại ba mẹ.
6. Soi gương đoán cảm xúc: Cùng con đứng trước gương làm mặt xấu, mặt vui, mặt buồn rồi hỏi: "Mặt mẹ đang bị làm sao đây?"
7. Đố vui suy luận: Ra đường thấy hiện tượng gì thì đố con hiện tượng đó để kích thích con suy nghĩ.
8. Chơi đồ hàng (Cực kỳ quan trọng): Đóng vai đi siêu thị, mua bán, khám bệnh... để con thực hành các câu nói đời sống hàng ngày.
9. Tâm sự trước khi ngủ: Trước khi tắt đèn, hỏi con 3 câu nhẹ nhàng: "Hôm nay con chơi gì vui nhất?", "Con gặp những ai?", "Mai con muốn đi đâu?"
10. Nhìn kìa con!: Thường xuyên chỉ cho con những thứ mới lạ xung quanh khi hai mẹ con đi dạo để con tăng tương tác mắt.

⏳ Lịch 30 phút cho mẹ bận rộn:
10 phút chơi vận động (nhảy nhót, chạy nhảy) ➡️ 10 phút chơi đồ hàng tương tác ➡️ 5 phút xem tranh kể chuyện ➡️ 5 phút thủ thỉ trước khi đi ngủ.

---

❌ 4 ĐIỀU BA MẸ CẦN TRÁNH TUYỆT ĐỐI

* Đừng ép học thêm chữ, thêm toán: Con đã quá mạnh mảng này rồi, ép nữa con sẽ càng chán giao tiếp thực tế.
* Đừng bắt con đọc vẹt: Đọc tốt mà không hiểu, không dùng để nói chuyện hay đòi đồ ăn, nước uống thì cũng không có tác dụng.
* Đừng hỏi kiểu "khảo bài": Thay vì suốt ngày hỏi "Đây là cái gì? Kia là con gì?", ba mẹ hãy chuyển sang trò chuyện, tâm sự với con.
* Đừng bắt bẻ, sửa lưng con quá nhiều: Khi con đang cố gắng nói, cứ để con nói hết câu. Sửa lỗi gay gắt quá làm con sợ và ngại nói luôn đấy ạ.

---

✨ Lời kết: Những em bé có trí nhớ thị giác tốt thực ra đang nắm trong tay một "vũ khí" rất mạnh. Chỉ cần ba mẹ kiên trì, biết tận dụng thế mạnh ấy để kiên nhẫn bồi đắp ngôn ngữ cho con trước 6 tuổi, con hoàn toàn có thể bứt phá và tự tin vào lớp 1.

Nhà mình có bé nào đang gặp tình trạng này, cần hỏi thêm về cách chọn tranh ảnh hay học liệu phù hợp thì cứ thoải mái comment hoặc nhắn tin cho mình nhé! ♥️

nhóm trẻ tự kỷ chức năng cao khá thường gặp: trí nhớ hình ảnh tốt, nhận biết chữ cái, số, đọc sớm (hyperlexia) nhưng chậm giao tiếp hai chiều, chậm diễn đạt và sử dụng ngôn ngữ trong thực tế.
Điểm quan trọng là không dạy thêm kiến thức học thuật quá nhiều, mà tận dụng thế mạnh về hình ảnh và chữ viết để phát triển giao tiếp.
Trẻ dưới 6 tuổi
Mục tiêu ưu tiên
Giao tiếp hai chiều.
Chơi tương tác.
Hiểu và diễn đạt cảm xúc.
Hỏi - đáp đơn giản.
Ngôn ngữ chức năng trong đời sống.
Hoạt động cụ thể
1. Chơi hơn là học
Mỗi ngày 30–60 phút:Chơi ô tô.Xếp hình.
Nấu ăn giả vờ.Chơi bác sĩ.Chơi siêu thị.
Trong khi chơi:Chờ trẻ nhìn.Chờ trẻ chỉ.Chờ trẻ yêu cầu.
Tạo nhiều cơ hội để trẻ phải giao tiếp.
2. Dùng thế mạnh hình ảnh
Ví dụ:Tranh "ăn", "uống", "đi vệ sinh", "giúp con".
Hỏi:"Con muốn gì?""Ai đang ăn?""Bạn đang làm gì?"Tăng dần độ dài câu trả lời.
3. Dạy câu hỏi
Theo thứ tự:Cái gì?Ai?Ở đâu?Khi nào?Tại sao?Dùng ảnh thật và tình huống thật.
4. Dạy cảm xúc
Sử dụng ảnh: 😀 vui 😢 buồn 😡 giận 😨 sợ
Hỏi:
Bạn đang cảm thấy thế nào?
Con đang cảm thấy thế nào?
5. Tăng chú ý chung
Chỉ máy bay trên trời.
Chỉ con chó ngoài đường.
Chỉ xe cứu hỏa.
Mục tiêu:Trẻ nhìn theo.Trẻ chia sẻ sự chú ý với người khác.
📣Trẻ trên 6 tuổi
Khi vào tiểu học, khó khăn lớn nhất thường là:
Kể chuyện kém.Trả lời dài kém.Khó kết bạn.
Hiểu ngôn ngữ bóng gió kém.Diễn đạt suy nghĩ chưa mạch lạc.
Mục tiêu
1. Phát triển ngôn ngữ diễn đạt
Luyện kể theo 5 bước:
Ai? Ở đâu? Làm gì? Điều gì xảy ra? Kết quả thế nào?
Ví dụ:Ai? → Nam.
Ở đâu? → Công viên.
Làm gì? → Đá bóng.
Chuyện gì xảy ra? → Ngã.
Kết quả? → Được bạn đỡ.
2. Dạy hội thoại qua lại
Luyện:Hỏi.Trả lời.Hỏi lại.
Ví dụ:Mẹ: "Hôm nay con học gì?"
Con: "Con học toán."
Mẹ: "Con hỏi lại mẹ đi."
Con: "Mẹ hôm nay làm gì?"
Đây là kỹ năng rất nhiều trẻ tự kỷ thiếu.
3. Dạy suy luận
Dùng tranh:"Bạn nhỏ cầm ô."
Hỏi:Trời thế nào?Tại sao bạn cầm ô?
Tập suy luận thay vì chỉ mô tả.
4. Dạy kết bạn
Tập các câu:Chào bạn.Cho mình chơi cùng nhé.Bạn thích gì?Cảm ơn.Tạm biệt.Đóng vai hàng ngày.
5. Dạy viết và kể chuyện
Cho trẻ kể:
Hôm nay con thích điều gì nhất?
Điều khó khăn nhất?
Điều vui nhất?
Ban đầu chỉ cần 1–2 câu, sau đó tăng dần.
Điều phụ huynh cần tránh
❌ Ép học chữ, toán quá sớm vì trẻ đã mạnh ở lĩnh vực này.
❌ Chỉ luyện đọc và ghi nhớ.
❌ Hỏi liên tục để kiểm tra kiến thức.
❌ Sửa lỗi ngôn ngữ quá nhiều khi trẻ đang cố giao tiếp.
Với nhóm trẻ ghi nhớ hình ảnh rất tốt
Hãy tận dụng thế mạnh đó để dạy:
Giao tiếp xã hội.Kỹ năng hội thoại.Cảm xúc.
Kể chuyện.Suy luận.Tự lập.
Thông thường, nếu được can thiệp đúng hướng trước 6 tuổi, nhiều trẻ có thể tiến bộ đáng kể về giao tiếp và hòa nhập khi vào tiểu học, dù thế mạnh nổi bật nhất vẫn là trí nhớ hình ảnh và khả năng học qua thị giác.

THẦY PHONG THỦY
.
Chùa Cam Lộ - Quảng Trị sau khi xây dựng gần xong, thì hết tiền và bắt đầu gặp khó khăn. Một hôm hòa thượng hỏi: Nghe nói anh vừa rồi làm phong thủy cho sư bà ở Huế, rất đông khách dù chùa trong ngõ vắng.
Tại sao chùa tôi đây vắng khách, thu được rất ít tiền công quả mà anh không góp ý được gì ? Tôi đi một vòng, rồi khuyên Hòa Thượng khơi lại cái giếng cũ, ngay giữa sân chùa, vì đó là long mạch, cũng là mạch tài lộc. Quả nhiên chỉ sau vài tháng, khách thập phương đến rất đông. Chùa có tiền trả hết nợ, lại có thừa tiền, xây tòa tháp 10 tầng hơn 20 tỷ đồng.
Chùa Phật Học – tỉnh Bình Thuận đang xây dựng dở nhà tăng thì phải dừng gặp 4 năm, vì rất rất khó khăn. Không quyên góp được thêm tiền, để hoàn thiện. Tôi khuyên Hòa Thược Thích Chơn Thành Giáo chủ hội phật giáo tỉnh Bình Thuận lúc đó. Bỏ đôi hổ trước của chùa, và đặt bể cảnh sơn thủy, chấn ngã 3 đâm vào. Chưa đầy 2 năm chùa huy động được 4 tỷ để hoàn thiện dãy nhà tăng 2 tầng đó.
Chùa Cô Từ Tâm - Cần Thơ, nằm trên đường 91B Cần Thơ đi Đồng Tháp. Cô là vị bồ tát giáng thế, chuyên chữa bệnh từ thiện, mỗi tuần hàng trăm người. 5 – 6 năm khó khăn, không thể hoàn thiện được ngôi chùa dở dang. Tôi cho đặt chậu nước trước sân lối cổng vào, gọi là tụ thủy, hứng, đón lộc Trời. Đúng 45 ngày các tổ chức, cá nhân công đức được hơn 3 tỷ đồng. Cô đã hoàn thiện trong sự hân hoan, của các các nhà sư và nhân dân trong vùng. Và rất nhiều chùa khác cách sử lý còn đơn giản hơn nhiều. Như cheo chuông gió ngay cổng chùa, Chùa Đất Sét trên đường Cần Thơ đi Hậu Giang, mấy năm liền không xin nổi 5 triệu, để sửa cái sân nứt vỡ, lồi lõm. Vào tận nơi, cho biếu 5 triệu. Thầy rất cảm động, mong muốn có cách nào huy động, xin được tiền, làm lại chùa mới, vì quá sập sệ.
Không gì đơn giản hơn, tôi nói: Thầy chăm sóc bể nước có tượng Quan Âm, ngay lối cổng vào, sao cho luôn đầy đến miệng, vì bể nước trước cổng này là Linh đài, tụ khí thiêng trời đất, tụ thủy, tụ lộc. Sau 1 năm, thầy nhận được tiền công đức, và xây chùa mới. Danh tiếng của tôi nổi như …ồn. Một ngôi chùa có uy tín, tổ chức một buổi nói chuyện về tâm linh và họ rất lấy làm vinh dự mời được tôi đến. Sau khi Hòa thượng tán dương công đức, vì trước đây, sân chùa có 2 chậu cảnh trồng sen đầy nước. Tôi bỏ bớt đi 1 chậu. Vì 2 chậu đầy nước, là 2 hốc mắt đẫm lệ. Không chỉ khách thập phương, mà các sư, các tiểu trong chùa luôn cảm thấy bất an. Ngôi chùa đã an hòa, đông vui trở lại.
Một ngôi chùa lớn khác, rất hoành tráng, vắng khách đến hưu quạnh. Nhà chùa không giám bỏ đi đôi sư tử đá trước cổng, do một đại gia có nhiều công đức với nhà chùa dâng tặng. Tôi phán; Từ ngày dâng đôi sư tử đá, anh ta làm ăn kém đi, mà chùa thì càng ngày càng vắng khách. Nói chung là cả chùa và đại gia không tin. Tôi đề xuất mua mấy chục mét vải đỏ, chùm tạm lên 2 con sư tử dại đó lại. Sau 3 tháng, mà thấy hiệu quả thì bỏ tượng đi. Vẫn hoang vắng, thì bỏ vải đỏ, trả lại nguyên trạng. Kỳ lạ là vừa chùm xong vải đỏ. Chùa đã có khách cho gần trăm triệu. Đại gia thì có người gọi về ngay, làm hợp đồng mua bán đất. Anh ta bán được, thế lại đóng mấy phần trăm, tiền bán đất cho chùa. Chẳng đợi đến 3 ngày, hôm sau, đôi sư tử đã nằm yên dưới đáy biển.
Một ngôi chùa ở Vĩnh Long làm dở dang, thì bị người ta yếm bùa, vẩy thứ dơ bẩn vào, nên hơn 4 năm hầu như không có khách. Thầy tha thiết nhờ vào cứu, vì thầy đói quá, tiền ăn cũng không có nữa rồi. Tôi bảo thầy giã nát 20kg gừng đun sôi với 100 lít nước 10kg muối vẩy khắp sân chùa, bã đổ ra trước và sau chùa. Đốt nhiều bồ kết khô, ngải cứu cho thơm khắp chùa, sạch sẽ, thơm tho, mới được các ngài độ cho chứ. Vừa làm xong, có người từ ngước ngoài về, cho 3 triệu, hôm sau có đoàn đến cho 10 triệu. Người ta hỏi tôi đã làm gì bí mật mà chùa tự nhiên tốt lên thế. Vận thầy, vận chùa đúng lúc tốt lên, mình có duyên may mà thôi.
Tôi giảng cho mọi người, một số cách sử lý như: Nhà bên kia đường hoặc đối diện, chiếu điềm xấu sang mình, hay có con đường, ngõ đâm vào… thì mua cái gương ô tô loại tròn lồi, treo trước nhà, cái xấu sẽ bị đẩy lệch đi hết. Nhà bên kia là ngân hàng, hay nhà lớn, giầu có sang trọng... thì treo gương lõm, hút khí, hút tài lộc của nó vào nhà mình.
Nhà có hành lang, 3 cửa thông nhau bị hút gió, có người hay ốm đau, thì làm cái chuông gió treo vào khoảng giữa hành lang, cũng giảm đi nhiều.
Nhà góc trong cùng tối tăm, hay phòng vệ sinh không có cửa số. thiếu ánh sáng, thì luôn bật đèn, không bao giờ tắt. Hàn khí, tà khí, ma só, ma bùn, tự khắc bỏ đi hết.
Trên đường Nam kỳ Khởi nghĩa Cần Thơ, có một ngân hàng làm ăn rất kém, thầy nào cũng phán bên kia đường có cây sà cừ to, có con ma hãm hại, nên không phất lên được. Giám đốc thuê thầy thái lan đổ 100 lít nước sôi cho con ma nó chết. Kết quá là bị tai nạn chết, sau chưa đầy 2 tháng. Giám đốc mới, thuê thầy bên Cao Miên về đổ dầu máy biến thế, cho cái cây nó tàn. Kết quả là giám đốc ngân hàng tai biến, nằm một chỗ. Họ không mời, nhưng đi qua biết chuyện, 2 thằng giám đốc ngu, gặp họa, tôi nói:
Trước cửa hay bên đường, có cái cây to, đừng chặt hay hủy hoại nó, mà quét vôi trắng, quanh gốc cây từ dưới lên khoảng 1 – 1,2m. Đang xấu chuyển thành tốt rất nhanh. Gần như ngay lập tức ngân hàng làm ăn tốt lên. Ngôi nhà ngay dưới gốc cây tự nhiên cũng phát đạt trông thấy.
Trước nhà có các góc nhọn đâm vào, cảm giác phía trước xấu, hướng vào nhà mình, treo chuông gió có 5 ống thòng xuống, là giải trừ được tất cả. Cửa hàng vắng khách, cũng làm cách này. Trước cửa treo 3 hoặc 5 chuông gió, hoặc đèn lồng đỏ, có đèn thắp sáng bên trong, sẽ giúp gọi khách đến. Lâu lâu phải dọn nhà, vứt hết những thứ không dùng đến, lau nhà, tẩy gừng, đốt ngải cứu, bồ kết cho sạch sẽ, khỏe mạnh, đón tài lộc mới vào nhà. Hoặc thay đổi sắp xếp lại nội thất, tiểu cảnh... Mọi cách xử lý đều rất đơn giản, chủ yếu là vứt bớt, vứt hết đồ cũ không dùng đến, chẳng tốn gì tiền nhiều.
Mấy thằng em là ông chủ làm ăn thất bát, tôi khuyên đi cái xe nào có hậu, nghĩa là đít xe phải to dầy, như đàn bà hông rộng, mông nẩy mới có phúc lộc. Xe, hay đàn bà, mông tóp teo, đít nhọn, mỏng bẹt, thì có cầy cuốc đến mấy, cũng nghèo. Mấy thằng dở hơi, tin sái cổ, đứa nào cũng vỗ béo, cho mông vợ to như cái dành, đi xe đít dầy đầy đặn, tốn hàng đống xăng. Đúng là chém gió đứt chun quần, chúng nó gặp may hết khó khăn, làm ăn giầu lên thật.
Vào nhà nhìn trên ban thờ có bùa trấn trạch, có cành vàng, lá ngọc, mang từ các đền về, hay đủ thứ phong thủy trấn yếm, bùa may mắn, tranh tượng, hổ, báo, sư tử, tỳ hưu … Vứt hết đi, ra sông ném tất. ai oán tự nhiên hết, bất hòa bỗng không còn, tiền bạc tự nhiên về an vui, an lạc đến.
Ai cũng muốn được làm thân với thầy. Ngưỡng mộ, vì cách xử lý đơn giản, rất khoa học, hầu như chẳng bao giờ phải mua thêm gì, Không sửa chữa đổi cổng, đổi bếp, đổi nhà. Đổi vợ (vì thầy phán không hợp tuổi, hợp mệnh).
Nhưng mà em nói thật: TẤT CẢ LÀ ĂN MAY em là người may mắn, đúng lúc cái chùa đến vận hên, ngân hàng qua vận đen, mấy thằng ông chủ đến số giầu. Nhà nghèo lúc hết khó, mình đến đúng lúc, duyên tài lộc của các gia chủ đến vận lên. Người ta nói; tại hay đi cho quà người nghèo, nên em được các ngài độ cho; chó ngáp phải ruồi, người đớp phải muỗi, luyên thuyên chém gió, chứ tài giỏi chó gì.
Em cũng đang nghèo kiết xác, nhà éo có mà ở, thuê hết chỗ này đến chỗ khác. Thuê cái nào cũng sắp xếp lại phong thủy, cẩn thận, chi tiết, đến từng cái dây phơi, góc bếp. Mà vẫn nằm ngáp như chó ốm, không đủ tiền mua xăng ra đường, thức hẳn hoi, mà lúc nào cũng mong ngủ mơ nhặt được vàng.
Lắm khi bạn mời đi uống Café, mà lục túi thấy không đủ tiền gửi xe lại thôi. Chẳng lẽ lại hỏi chỗ đấy gửi xe có mất tiền không ? hay hỏi; mày có mời cả tiền gửi xe không. Ngượng bỏ mẹ.
Nếu phong thủy thực sự hiệu quả thì - Sao mấy thầy phong thủy như em nghèo thế, phải đi làm tiền dân chúng, kiếm mấy trăm, một vài triệu của người ta. Mà nói thật nhà thầy nào con cái cũng chẳng ra gì.
Gặp mấy thằng thầy, đang chém gió, chém bão vù vù, em nói: nếu giỏi thì làm thỏa thuận đi. Tôi chọn cho ông 10 nhà. Nếu sau 1 năm nó tốt lên, gia chủ biếu ông 100 triệu. Nếu nó vẫn thế, ông mất tôi 2 triệu được không ? Được nhà nào các ông ăn 100 triệu nhà đó. Được 10 nhà thì ông làm 1 tỷ. Ký biên bản đặt cọc tiền vào ngân hàng trước; ông 2 triệu, gia chủ 100 triệu. Vì nếu đặt cọc vào ngân hàng, thì cả tỷ gia chủ nó cũng đặt. Các thầy té chạy hết cả, 100 thầy té chạy cả 101.
1 ăn 50 vẫn hèn. Nếu được 1 nhà, cũng thừa bù cho 20 triệu đặt cọc cho 10 nhà. Tôi cũng thế thôi, chẳng may nó được, thì vỗ ngực bồm bộp, nó không được thì đổ tại nó không tin, không làm đúng.
Một ăn 50 không giám, làm 10 nhà, cầu cho được 1, đã có lãi, mà cũng không thầy nào giám tin 10 thành công 1.
Có lần thấy cả chục dân anh, chị đang xúm quanh một kẻ tự xưng “Đại sư phong thủy”. Phải thừa nhận là hắn ta là kẻ siêu phàm trong mục lừa đảo, khẩu khí hùng hồn, nói hay như thổi bóng bay, phun nước bọt tung tóe. Mỗi gia chủ muốn được gặp hắn, sắp đặt phong thủy, phải đưa trước tối thiểu 20 triệu, chưa kể tiền vé đi lại, đưa rước cẩn trọng. Chủ doanh nghiệp thì tiền trăm còn ít. Hắn chuyên yêu cầu phải mua đồ nọ, đồ kia, để chấn yểm, hoặc kích tài lộc. Mà phải mua của hắn mới linh. Ok, nhà giầu tiếc gì con lợn sữa, nhưng mai đi hỏi chỗ bán thì 3 – 5 triệu mà nó tính mình tiền trăm triệu. Biết mình là con lợn ngu xuẩn, vấn phải ngậm bồ hòn làm ngọt.
Ngứa mồm em nói luôn: Éo cần biết là Đại gì, ghi ngay cho bác chục cái tên, địa chỉ, số điện thoại, đại sư đã làm cho người ta giầu có, thoát nghèo, để bác đến kiểm tra. Nếu đúng như Đại sư nói, cho ngay 300 triệu, tiền làm biên bản, đặt trước vào ngân hàng, có Phòng công chứng đàng hoàng. Thầy nói láo, chỉ xin đăng ảnh lên Facebook ghi rõ là THẰNG PHONG THỦY BỊP. Ấp úng chán, mà éo thấy nó cho địa chỉ nhà nào, nó đã làm cho giầu có cả.
Em cũng chỉ chém gió thôi, nhưng các câu chuyện đều có địa chỉ đàng hoàng, kể cả bài CHUYỆN TỲ HƯU.
Đại bịp cố vớt vát: Hồng Kông – Đài Loan – Hàn Quốc... Bác nói luôn: Hồng công giầu có nhờ Nước Anh – Đài loan, Hàn Quốc nhờ Mỹ – Ma Cao nhờ Bồ Đào Nha...
Còn nơi khai sinh ra phong thủy, có tý tiền từ ăn cắp công nghệ, làm thuê đang lũ lụt, covid và cả thế giới hắt hủi kia kìa. Sao éo phong thủy đi
Bác cũng tinh vi, múa mép chán rồi. Nay già thấy xấu hổ trước cháu, con mà bỏ nghề, tự thú , xin bó nghề PHONG THỦY BỊP.
Nói chung là đ. tin được, nó giỏi thì nó đã làm cho nhà nó, cho họ hàng nhà nó, giầu rồi, .éo đến lượt mình.
Tào lao, bịp bợm vớ vẩn, nếu phong thủy có giá trị thật.
Trung hoa vĩ đại, đã đặt phong thủy cho USD Mỹ chạy về Bắc Kinh. Cho Đại Việt bị khuất phục thành chư hầu, mấy ngàn năm nay, nó có xâm lược được đâu.
Trái đất cũng có mùa, hết lạnh lại ấm, hết mưa, lại nắng, Quốc gia, dân tộc, hay mỗi con người, đều có vận mệnh: Lên hết thì phải xuống, vận đến thì lại lên. Phúc đức thì thì nhà xấu đủ kiểu vẫn khá giả, sống toàn gặp nhiều điều may.
Tham lam, đều giả, lừa lọc, khốn nạn, vô đạo, Thần phong thủy, hòa thượng, thượng tọa, hạ tọa, cúng hết đàn nọ, lễ kia cũng éo bao giờ khá lên được.
Kính trọng ông, bà, cha, mẹ, thờ cúng tổ tiên chu đáo, hết lòng yêu thương mọi người. Khổ mấy rồi cũng đến lúc vượt qua, ngu mấy cũng đến ngày khôn, nghèo mãi cũng đến ngày lộc Phật ngập tràn.
Ai không tin hỏi em !

Làm Sao Rèn Luyện Resilience (Sự kiên cường) và Grit (Sự bền bỉ) Cho Trẻ?

1. Resilience và Grit là gì?

Nhiều cha mẹ đau đầu vì con quá dễ dàng từ bỏ khi gặp chuyện gì khó khăn dù chỉ chút xíu. Chẳng hạn, bài toán hơi lắt léo là bỏ ngang, kêu ‘con không làm được’. Cho học đàn thì con kêu mệt, kêu chán, kêu khó. Đến gỡ một cái bọc nilong buộc chặt, loay hoay một chút chưa mở ra được là đã nhờ người khác giúp.

Thực sự con kém năng lực đến thế chăng?

Không phải.

Nếu có, điều con thiếu có thể không phải là năng lực – mà là resilience và grit.

👌Resilience: Khả năng phục hồi sau những thất bại, khó khăn hoặc cú sốc cảm xúc. Nó giống như chiếc lò xo – càng bị nén, càng bật cao.
👌Grit: Sự kiên trì theo đuổi mục tiêu dài hạn, bền bỉ qua năm tháng, không nản lòng dù kết quả chưa thấy ngay lập tức.

Hai khái niệm này thường đi cùng nhau, và là dự báo mạnh mẽ cho thành công của trẻ hơn cả IQ – theo nghiên cứu của Angela Duckworth, giáo sư Đại học Pennsylvania và tác giả cuốn Grit: The Power of Passion and Perseverance.

2. Trẻ có bẩm sinh resilient và gritty không?

Câu trả lời là: Không hẳn.

Một số trẻ có khuynh hướng dễ phục hồi, chịu đựng tốt hơn do tính khí hoặc trải nghiệm tích cực ban đầu. Nhưng phần lớn resilience và grit là kết quả của quá trình rèn luyện trong môi trường hỗ trợ.

Nói cách khác, trẻ không cần sinh ra là chiến binh, mà có thể trở thành chiến binh nhờ cách người lớn nuôi dưỡng.

Vậy thì cha mẹ và thầy cô có thể rèn Resilience và Grit cho con như thế nào?

(1) Dạy trẻ hiểu thất bại là một phần tất yếu. Cụm từ rất hay mà thầy Lance hay dùng là ‘failing well’ tức thất bại một cách tích cực.

“Sai cũng được, làm lại là được.”

Ví dụ: Khi con thi điểm kém, đừng vội an ủi kiểu “Thôi bỏ đi con, lần sau thi môn khác. Xui thôi mà”. Hãy hỏi: “Con học được gì từ lần này? Có gì con sẽ làm khác vào lần sau?”

Carol S. Dweck- tác giả cuốn ‘Mindset- Tâm lý học thành công’ với nhiều năm kinh nghiệm về mindset đã nhấn mạnh trẻ có tư duy tịnh tiến (growth mindset) sẽ phục hồi tốt hơn sau thất bại vì hiểu rằng khả năng là thứ có thể phát triển qua nỗ lực. Nhóm này cũng có khả năng thành công hơn nhóm có tư duy cố định (fixed mindset).

(2) Thiết lập mục tiêu nhỏ và ăn mừng tiến bộ

Mục tiêu dài hạn cần được chia nhỏ thành các mục tiêu ở từng giai đoạn. Nếu không thì cả người lớn cũng nản chứ đừng nói là trẻ con.

Ví dụ: Thay vì nói “Con cần đọc hết 10 cuốn sách hè này”, hãy cùng con chọn 1 cuốn mỗi tuần, tạo một bảng theo dõi tiến độ, và ăn mừng khi hoàn thành thành tựu mỗi tuần.

Điều này giúp trẻ gắn bó lâu dài với mục tiêu vì cảm thấy thành công có thể chạm tới từng ngày – yếu tố cốt lõi của grit. Trẻ càng nhỏ, thời gian chờ đợi được ăn mừng càng ngắn.

(3) Mô hình hoá resilience trong chính người lớn

Trẻ học qua hành vi, không chỉ lời nói. Thân giáo có giá trị hơn tất cả mọi phương tiện giáo dục.

Khi người lớn đối diện với thử thách mà vẫn giữ thái độ tích cực, điều chỉnh cách ứng phó linh hoạt, trẻ sẽ học theo. Cha mẹ và thầy cô đừng cố xây dựng vỏ bọc hoàn hảo và luôn thành công trước mặt con. Việc mình thất bại và dũng cảm thừa nhận, rút ra các bài học quý giá chính là cách dạy cho trẻ về resilience và grit.

Ví dụ: “Mẹ hôm nay bị huỷ một kế hoạch quan trọng, mẹ buồn, nhưng mẹ quyết định sẽ dời lịch và tìm giải pháp khác. Còn con, có khi nào gặp chuyện không như ý, và lúc đó con thường làm gì?”

(4) Cho trẻ không gian để tự giải quyết vấn đề

Đừng tước đi cơ hội học resilience vì… thương con quá mức.

Ví dụ: Khi con làm mất đồ, thay vì tìm hộ hay mắng mỏ, hãy cùng con đặt câu hỏi: “Con có thể làm gì bây giờ? Lần sau con sẽ làm thế nào để không mất nữa?”

Ghi nhớ: Trẻ chỉ học được khả năng phục hồi khi có cơ hội thực hành đối mặt và vượt qua khó khăn.

(5) Kể chuyện thực tế về người bền bỉ

Câu chuyện thật có sức mạnh hơn mọi lời giảng.

Hãy kể cho trẻ nghe những người nổi tiếng từng thất bại trước khi thành công (như Thomas Edison, Michael Jordan, J.K. Rowling…), hoặc thậm chí câu chuyện vượt khó trong chính gia đình của mình. Tuy nhiên, lưu ý là các câu chuyện này phải chân thực. Người lớn đừng cố xây dựng cho mình một hình ảnh hoàn hảo về sự nỗ lực bền bỉ trong khi sự thật không phải vậy. Những nỗ lực vượt lên thất bại còn đáng giá hơn cả thành công dễ dàng.

Trẻ sẽ học rằng: Đằng sau bất kỳ thành công nào cũng có nước mắt, mồ hôi và nhiều lần muốn từ bỏ.

4. Tóm lại, cha mẹ và thầy cô cần dạy trẻ những gì?

✅ Biết kiên trì làm lại sau khi thất bại
✅ Có thể nói: “Con sẽ thử lại”, “Con chưa giỏi nhưng con sẽ học tiếp”
✅ Không né tránh thử thách
✅ Tự tìm giải pháp khi gặp vấn đề
✅ Có mục tiêu rõ ràng và cam kết theo đuổi

Trong một thế giới thay đổi nhanh chóng, nơi không ai tránh khỏi thất bại, áp lực, mất mát – resilience và grit không còn là lợi thế, mà là kỹ năng sống còn.


PS: Bức hình mình chụp ở Đức, một trò chơi đòi hỏi sự khéo léo nhưng cũng cần bền bỉ. Các bạn mới chơi, thiếu kỹ năng sẽ làm đổ liên tục, nếu từ bỏ ngay và không thử lại thì chắc chắn không thể tiến bộ được.

#learningskills #LanceKing #education

 

[ZHIHU] 10 logic sinh tồn không bao giờ truyền ra ngoài của các gia tộc lớn

————

Dịch: ThuongluuTichmich | Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weibo Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

————

@起风了​

Chốn cũ tìm về, bóng chơi vơi,

Khắc thuyền cầu kiếm mảnh gươm rơi.

Bề dày năm tháng muôn trùng lớp,

Chỉ một năm kia, thắng vạn đời.

 

Bạn có còn nhớ bài viết huyền thoại chỉ sớm nở tối tàn trên diễn đàn Thiên Nhai năm nào không? Tiêu đề hình như là "10 logic sinh tồn không bao giờ truyền ra ngoài của các gia tộc lớn", đăng lên chưa đầy ba ngày đã biến mất. Có người bảo bị báo cáo, có người lại nói do chính chủ tự xóa. Tôi chỉ kịp đọc đoạn mở đầu, nhưng đoạn mở đầu ấy tôi đã khắc ghi suốt mười năm. Hôm nay, kết hợp với những quan sát và trải nghiệm của bản thân trong ngần ấy năm, tôi xin hệ thống lại phần cốt lõi của bài viết đó. Không phải để thỏa mãn sự hiếu kỳ, mà là để bạn nhìn rõ một sự thật: Vì sao người bình thường mãi mãi chỉ là người bình thường?

 

Thứ đắt giá nhất trên thế gian chưa bao giờ là kiến thức hay kỹ năng trong sách vở, cũng chẳng phải là những phương pháp, mánh khóe mà người thường hay rèn luyện. Những nhận thức "ẩn học" được giấu kín ở tầng sâu của các vòng tròn thượng lưu, được các thế gia truyền miệng từ đời này sang đời khác, mới là cội rễ tạo nên hố sâu ngăn cách giai cấp giữa người với người.

• Người bình thường học hỏi, là học kiến thức và kỹ năng.

• Tầng lớp trung lưu học hỏi, là học phương pháp và tư duy

Còn nhóm người nhỏ bé đứng trên đỉnh kim tự tháp, thứ họ truyền lại cho thế hệ sau chưa bao giờ là kiến thức hay kỹ năng, thậm chí cũng chẳng phải phương pháp hay tư duy.

 

Thứ họ truyền lại là một "hệ điều hành" nền tảng để nhìn nhận thế giới. Hệ thống này không dạy bạn cách làm việc, mà dạy bạn cách nhìn người. Không dạy bạn cách kiếm tiền, mà dạy bạn cách hoàn tất bàn cờ bủa lưới khi kẻ khác còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra.

 

Mười tư duy dưới đây, bất kỳ điều nào tách riêng ra cũng đủ để người bình thường trăn trở cả chục năm. Nhưng với con cái của những thế gia ấy, ngay từ khi bắt đầu hiểu chuyện, trưởng bối đã dùng đủ mọi cách để khắc sâu mười điều này vào trong xương tủy. Ngay cả bản thân chúng cũng không ý thức được mình đang sử dụng chúng, bởi vì khi một thứ đã trở thành bản năng, bạn sẽ không còn coi đó là kỹ năng nữa.

 

1. BẢN CHẤT CỦA MỌI VẤN ĐỀ TRÊN ĐỜI, ĐỀU LÀ CHÊNH LỆCH THÔNG TIN

Logic cốt lõi mà tầng lớp thượng lưu được nhồi nhét từ nhỏ: Gần như mọi vướng mắc trong đời đều bắt nguồn từ sự bất xứng thông tin. Kinh doanh bị tính kế không phải do bạn kém cỏi, mà do đối thủ nắm được những thông tin cốt lõi mà bạn không thể chạm tới; Lỡ mất cơ hội thăng tiến không phải do bạn không xuất sắc, mà là người khác đã nhìn thấu logic ra quyết định của cấp trên mà bạn không hề hay biết; Đầu tư thua lỗ liên miên chẳng phải do xui xẻo, mà chỉ là nhịp độ tiếp cận thông tin của bạn luôn chậm hơn người ta một bước.

 

Những sự hối tiếc, vỗ đùi tiếc nuối sau mỗi sự việc, suy cho cùng, đều thua ở sự rớt lại của thông tin.

 

Người bình thường gặp bài toán khó, theo thói quen sẽ trăn trở "Phải giải quyết thế nào?". Còn tầng lớp chóp bu khi gặp vấn đề, điều đầu tiên họ nghĩ là "Ai đang nắm giữ thông tin then chốt?". Họ không bao giờ vội vã đi tìm lời giải, mà trước tiên phải tìm đúng người nắm trong tay nguồn lực và nội tình. Tìm đúng người, bài toán tự khắc có lời giải.

 

Thế nên, năng lực mà con em tinh hoa được cố tình rèn luyện từ nhỏ không phải là khả năng giải đề thi, mà là bản lĩnh nhìn người, tìm người và đào bới thông tin: Làm sao để chắt lọc sự thật từ lời nói của người lạ; làm sao để sàng lọc manh mối quan trọng giữa vô vàn lời vô thưởng vô phạt; làm sao để khiến kẻ nắm giữ tài nguyên tự nguyện chia sẻ thông tin cốt lõi.

 

Trường học không bao giờ dạy những thứ này. Bài học vỡ lòng của giới thượng lưu luôn là sự săn lùng thông tin. Thế đạo không bao giờ thiên vị những kẻ chỉ biết cắm đầu làm việc khổ sai, mà chỉ mỉm cười với những người nắm trong tay thông tin và có chiếc mũi nhạy bén.

2. ĐỪNG BAO GIỜ LÀM KẺ XUẤT CHÚNG VÀ THÔNG MINH NHẤT ĐÁM ĐÔNG

Lăn lộn ở bất kỳ vòng tròn hay ván cờ nào, điều cấm kỵ nhất là bộc lộ tài năng sắc bén, làm kẻ thông minh nhất toàn hội. Người thường luôn thích khoe khoang sự sắc sảo, sợ người khác không nhìn thấy bản lĩnh của mình; nhưng đạo xử thế được lưu truyền trong các thế gia luôn là giấu tài, giữ mình. Bạn quá thông minh, kẻ khác sẽ sinh lòng đề phòng; năng lực của bạn lấn át cấp trên, bạn sẽ dễ dàng bị chèn ép; bạn vượt xa tất cả những người xung quanh, bạn sẽ bị tập thể cô lập và liên thủ nhắm vào.

 

Cao thủ thực sự khi nhập cuộc sẽ tĩnh lặng quan sát toàn cục, nhận diện kẻ mang ngạo khí sắc bén nhất, thông minh nhất, rồi cố tình giữ khoảng cách. Bởi "cây cao đón gió, súng bắn chim đầu đàn", kẻ chói lọi nhất luôn là mục tiêu thu hút hỏa lực đầu tiên. Đợi đến khi những kẻ đó cạn kiệt sinh lực, ngậm ngùi rời rạp, bạn mới dần dần bộc lộ thực lực, khi ấy sẽ chẳng còn ai đủ sức kiềm chế bạn.

 

Luôn để kẻ xung phong đi đầu thu hút hỏa lực và gánh chịu sóng gió, còn bản thân lùi về sau cánh gà âm thầm tích lũy, đợi ngày lớn mạnh. Khi người tuyến đầu không còn sức chống đỡ, hãy thuận thế tiếp quản cục diện; khi thế cục đã ổn định, lại tiếp tục nâng đỡ người mới lên sân khấu chắn gió che mưa. Luôn vững vàng ở hàng ngũ thứ hai, không bao giờ đứng nơi đầu sóng ngọn gió, nhưng lại có thể điều khiển hướng đi của toàn bộ ván cờ.

 

Thông minh dễ gãy, khiêm nhường trường tồn. Thế đạo chẳng bao giờ ban thưởng cho những kẻ cậy tài khinh vật, mà chỉ che chở cho những người biết ẩn nhẫn và sống lâu dài.

3. TRÓI BUỘC LỢI ÍCH MỚI LÀ SỢI DÂY LIÊN KẾT BỀN VỮNG NHẤT

Quy tắc này vô cùng thực dụng, nhưng cũng là sự thật mà người trưởng thành cần nhìn thấu nhất: Mối quan hệ duy trì bằng tình cảm thì mỏng manh, gắn kết bằng lợi ích mới là vĩnh cửu. Người bình thường kết giao bạn bè dựa vào cảm xúc, duyên phận, quan tâm đến việc có hợp tam quan, có nói chuyện ăn ý hay không. Giới tinh hoa kết giao chỉ nhìn vào quân bài mặc cả và giá trị, đong đếm tài nguyên trong tay đối phương, cân nhắc xem đôi bên có thể trao đổi giá trị được hay không. Không phải vì họ sinh ra đã lạnh lùng, mà vì họ sớm nhìn thấu thói đời nóng lạnh: Bạn bè chí cốt hôm nay gọi nhau bằng anh em, chỉ cần xảy ra xung đột lợi ích, chớp mắt đã có thể trở thành người dưng nước lã.

 

Nhưng một khối lợi ích chung thì hoàn toàn khác. Trong anh có tôi, trong tôi có anh, cái giá của sự phản bội cao đến mức không ai muốn gánh chịu. Mối quan hệ này chẳng cần tốn công chào hỏi duy trì, bản thân dòng chảy của lợi ích đã khóa chặt đôi bên lại với nhau.

 

Vì vậy, khi xử lý các mối quan hệ xã hội, giới tinh hoa không bao giờ mù quáng lấy lòng hay dâng hiến, mà suy tính xem có thể bắt tay làm nên chuyện hay không: Góp vốn đầu tư, liên thủ giăng lưới, cùng nhau tạo thế cục, trói buộc sâu sắc nguồn vốn, mạng lưới quan hệ và lợi ích cốt lõi. Khi lợi ích đã đan xen đến mức không thể tách rời, mối quan hệ sẽ hoàn toàn vững chắc. Cho dù trong lòng có chút hoài nghi, cũng không ai dám dễ dàng phản bội, bởi vì lật đổ đối phương cũng chính là phá hủy nền cơ đồ của chính mình.

4. MẤT KIỂM SOÁT CẢM XÚC LÀ ĐIỂM YẾU CHÍ MẠNG NHẤT TRONG VÁN CỜ

Trong các cuộc đọ sức ở cấp độ cao, để mặc cho cảm xúc bộc lộ ra ngoài đồng nghĩa với việc tự tay dâng nhược điểm cho đối thủ. Người thường coi cảm xúc là bản ngã: Vui thì cười thả ga, giận thì chửi bới thẳng mặt, buồn thì mặc sức suy sụp. Nhưng trong mắt tầng lớp thượng lưu, mỗi lần mất kiểm soát cảm xúc là một lỗ hổng chí mạng phơi bày nhược điểm. Một lần nổi trận lôi đình sẽ giúp đối thủ nắm trúng điểm yếu của bạn; một sự hèn nhát sẽ khiến người ta thăm dò được giới hạn chịu đựng của bạn; một lần mất bình tĩnh sẽ bị gán ngay mác thiếu trưởng thành, không đáng tin cậy.

 

Chính vì thế, việc huấn luyện quản lý cảm xúc của các thế gia đối với con cháu vô cùng khắc nghiệt: Bị hàm oan, không vội vàng thanh minh ngay tại trận, mà trước tiên phải làm rõ kẻ nào đang giật dây phía sau và mục đích là gì; bị xúc phạm, không lập tức lật mặt đôi co, mà trước tiên phải đánh giá xem đối phương không hiểu quy củ, hay đang cố tình thử thách giới hạn; gặp chuyện vui không đắc ý dương dương, rơi vào vực sâu không rũ rượi tuyệt vọng.

 

Bản chất của việc quản lý cảm xúc không phải là ép buộc chèn ép bản ngã, mà là học cách trì hoãn sự giải tỏa. Gặp chuyện cứ vững tâm, lý trí xử lý trước, đợi bụi bặm lắng xuống rồi mới tự mình tiêu hóa cảm xúc.

 

Kiểm soát được cảm xúc, bạn sẽ có lớp áo giáp chống đỡ sóng gió cuộc đời; để cảm xúc tuôn trào bừa bãi, bạn sẽ chỉ tự biến mình thành công cụ bị kẻ khác thao túng.

5. GIỮ GÌN THỂ DIỆN LÀ LỚP MÀU NGỤY TRANG CAO CẤP NHẤT CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

Càng đứng giữa tâm bão, càng phải giữ vững thể diện, cho dù sau lưng đã lâm vào bước đường cùng hay chịu muôn vàn trắc trở. Thể diện trong mắt người thường là quần áo hào nhoáng, xe sang đưa rước, ra vào chốn cao cấp; nhưng sự thể diện ở tầm cao thực sự là một bộ quy tắc hành xử được khắc sâu vào trong xương tủy.

 

Đối nhân xử thế, dẫu đối phương có dùng lời lẽ cay độc, cũng tuyệt đối không buông lời thô tục; giới hạn bị chạm tới, cũng tuyệt đối không là người khơi mào xé rách mặt nạ, cãi vã chốn đông người; nhìn thấu bản chất con người hay sự việc, cũng tuyệt đối không công khai tùy tiện phán xét người khác, càng không tùy tiện lan truyền những lời tiêu cực.

 

Nên nhớ, mỗi lời nói vô tình thốt ra đều có thể biến thành lưỡi dao đâm ngược lại chính bạn trong tương lai. Kẻ mà bạn khinh miệt phỉ báng hôm nay, ngày mai có thể lại là quý nhân mà bạn phải cầu cạnh; đồng nghiệp mà bạn nói xấu sau lưng, tháng sau có thể lại trở thành đối tác kề vai sát cánh; một câu chuyện phiếm trên bàn tiệc, sau khi tam sao thất bản, sẽ chỉ bị thêm mắm dặm muối rồi cuối cùng lọt đến tai người trong cuộc.

 

Giữ gìn thể diện chưa bao giờ là sự khách sáo giả tạo, mà là để lại cho mình một đường lui. Bạn không bao giờ biết được đám mây nào sẽ bất chợt đổ mưa, thế nên hãy luôn chuẩn bị sẵn ô; không bao giờ dự đoán được ai trong tương lai sẽ một bước lên mây, thế nên hãy luôn giữ thái độ khiêm nhường lịch thiệp với tất cả mọi người; hiểu rõ mỗi câu nói đều có thể bị thổi phồng lan truyền, thế nên hãy cẩn trọng lời ăn tiếng nói, hành sự chừng mực.

6. THỜI GIAN LÀ NGUỒN TÀI NGUYÊN KHAN HIẾM DUY NHẤT KHÔNG THỂ TÁI TẠO

Tiền tài tiêu tán có thể kiếm lại, cơ hội bỏ lỡ có thể đợi thêm, duy chỉ có thời gian, một khi đã trôi đi là vĩnh viễn không thể quay về. Người bình thường quen thói tiết kiệm tiền bạc, nhưng lại tiêu xài thời gian một cách hoang phí. Giới tinh hoa không bao giờ tiếc tiền, nhưng lại cực kỳ bủn xỉn với thời gian. Rất nhiều người sẵn sàng lãng phí vài giờ đồng hồ vòng vèo mặc cả chỉ để tiết kiệm vài chục đồng bạc lẻ; nhưng những kẻ mạnh, để tiết kiệm một chút thời gian, họ sẵn sàng trả cái giá cao ngất ngưởng để đổi lấy sự tiện lợi.

 

Đây không phải là sự hoang phí vung tay quá trán, mà là họ đã nhìn thấu cuốn sổ cái cốt lõi của cuộc đời: Tiền bạc có thể tuần hoàn thu lại, nhưng tuổi tác, tinh lực, khoảng thời gian vàng để phát triển, một khi đã vuột mất thì không bao giờ có thể sao chép lại được. Ở độ tuổi ba mươi lăm, bạn sẽ không bao giờ tìm lại được tinh lực, sự sắc bén và thiên phú học hỏi của tuổi hai mươi lăm.

 

Giới tinh hoa quy hoạch thời gian một cách khắt khe đến cực đoan: Việc vặt có thể dùng tiền giải quyết, tuyệt đối không lãng phí dù chỉ một phút tự mình nhúng tay; việc tạp có thể giao phó cho người khác, tuyệt đối không để nó chiếm dụng quỹ thời gian cốt lõi; thà để người khác phải chờ đợi, chứ không chịu lãng phí thời gian của bản thân để chờ đợi vô ích. Họ chia nhỏ và quy hoạch thời gian một cách tinh vi: công việc, giao tế, học tập, bầu bạn, suy ngẫm tĩnh tâm, tất cả đều có ranh giới rõ ràng, không xâm lấn lẫn nhau. Người bình thường bị thời gian xô đẩy trôi dạt; kẻ mạnh thực sự chủ động nắm giữ nhịp điệu cuộc đời mình.

7. KHÔNG DỄ DÀNG CHỌN PHE, LÀ VỊ THẾ CAO CẤP NHẤT CỦA NGƯỜI TRƯỞNG THÀNH

Khi thế cục chưa ngã ngũ, giữ thái độ trung lập, tuyệt đối không hấp tấp bày tỏ lập trường mới là trí tuệ sinh tồn thấu suốt nhất. Rất nhiều người cho rằng không chọn phe là kẻ không có lập trường, hèn nhát và ba phải. Nhưng trong tư duy của tầng lớp tinh hoa: Không chọn phe, mới chính là cách chọn phe cao minh nhất.

 

Một khi bạn vội vã trói buộc mình vào một phe cánh nào đó, đồng nghĩa với việc bạn phó thác vận mệnh của mình cho họ: Đối phương lên hương, bạn chỉ được chia cho chút canh thừa mặn ngọt; đối phương thất thế bị loại, bạn cũng sẽ phải chôn vùi theo. Trong khi đó, người luôn giữ thế trung lập, cho dù cuối cùng bên nào giành chiến thắng, cũng đều có thể được tiếp nhận và dung nạp.

 

Muốn làm được việc trung lập không đứng phe nào mà không bị các bên bài xích, cốt lõi chỉ nằm ở ba chữ: Có giá trị. Hãy khiến bản thân trở nên hữu dụng và không thể thay thế đối với mọi phe phái, sẽ chẳng ai có thể ép bạn phải miễn cưỡng chọn bên. Giúp bên A giải quyết được bài toán khó cốt lõi, bạn sẽ được coi là người nhà; chắp mối tài nguyên mạng lưới cho bên B, bạn sẽ được nhận định là đáng tin cậy. Bên nào cũng tưởng bạn nghiêng về phía họ, nhưng thực chất bạn luôn đứng ngoài cuộc, duy trì sự độc lập.

 

Đợi đến khi thế cục hoàn toàn ngã ngũ, thắng bại đã định, chẳng cần cố tình a dua, bạn cũng có thể nghiễm nhiên hòa nhập vào bố cục của kẻ chiến thắng. Không có tranh cãi phản bội, không có sự ngượng ngùng của kẻ đầu hàng, mọi thứ thuận nước đẩy thuyền, mây trôi nước chảy.

8. QUY TẮC LÀ ĐỂ NGƯỜI THƯỜNG TUÂN THỦ, KẺ MẠNH CHỈ NHÌN THẤU VÀ LỢI DỤNG QUY TẮC

Quy tắc trên đời chia làm hai loại: loại giấy trắng mực đen viết rành rành ra mặt, và loại quy tắc ngầm vận hành ở tầng đáy. Người bình thường chỉ biết bám chết vào các văn bản luật lệ, soi xét từng điều khoản để tuân thủ, tưởng rằng cứ nắm chắc luật là có thể an ổn hưởng lợi. Tầng lớp chóp bu không bao giờ chỉ nhìn vào những điều khoản bề nổi, họ đào sâu vào logic đằng sau những quy tắc đó: Ai là người đặt ra quy tắc? Nó bảo vệ lợi ích của ai? Trong hoàn cảnh nào có thể linh hoạt biến thông? Đâu là giới hạn tuyệt đối không được phép chạm vào?

 

Thứ họ dạy cho hậu bối không chỉ là biết kính sợ và tuân thủ luật chơi, mà còn là phải nhìn thấu cục diện lợi ích và sự cân bằng quyền lực ẩn giấu phía sau những luật chơi đó. Một quy tắc tại sao lại ra đời? Nó bảo vệ quyền lợi của nhóm người nào? Nó hạn chế hành vi của ai? Ai nắm quyền giải thích? Ai nắm quyền sửa đổi? Khi nào nó sẽ được thực thi nghiêm ngặt? Khi nào nó chỉ là lớp vỏ hình thức?

 

Nhìn thấu những bản chất này, quy tắc sẽ không còn là gông cùm trói buộc bản thân, mà ngược lại, trở thành vũ khí để bảo vệ chính mình và mượn lực để làm nên chuyện. Nắm rõ ranh giới của quy tắc, là bạn đã giữ được vùng an toàn cho mình; nhìn thấu sự đàn hồi của quy tắc, là bạn đã tìm thấy không gian thao tác để thành công.

 

Người bình thường bị quy tắc đóng khung đến mức nửa bước khó đi; kẻ mạnh thực sự lại tung hoành ngang dọc, tự tại bày binh bố trận ngay bên trong những quy tắc đó.

9. NHÌN THẤU CẢNH NGƯỜI ĐI TRÀ NGUỘI, CHẤP NHẬN BẢN CHẤT VỐN CÓ CỦA NHÂN TÍNH

Nhân tình nóng lạnh, người đi trà nguội vốn dĩ là chuyện thường tình ở đời, chẳng cần phải để bụng hay tự hao mòn tâm trí. Người bình thường khi thôi việc, thoái vị, hay sa sút, điều khó chịu nhất chưa bao giờ là sự hụt hẫng về vật chất, mà là sự trở mặt lạnh nhạt đột ngột của thói đời: Những kẻ ngày xưa vây quanh nịnh bợ nay bặt vô âm tín; gọi điện nhắn tin không ai đáp lời; rủ rê tụ tập lần nào cũng bị viện cớ từ chối. Từ đó sinh ra những oán thán về sự bạc bẽo của thế thái nhân tình.

 

Nhưng con em các thế gia từ nhỏ đã được nhồi nhét một nhận thức: Sự vồ vập, săn đón của người khác đối với bạn, chưa bao giờ là vì bản thân bạn, mà là vì chiếc ghế bạn đang ngồi, vì quyền lực và tài nguyên mà bạn đang nắm giữ. Một khi rời khỏi bệ phóng và vị trí đó, hào quang hạ màn, nước trà nguội lạnh vốn là lẽ thường của nhân tính, chẳng liên quan gì đến nhân phẩm tốt xấu.

 

Khi ngồi trên đỉnh cao không ngông cuồng tự đại, hiểu sâu sắc rằng mình chỉ là người nắm giữ bệ phóng tạm thời; khi thoái lui rời sân không bi lụy chán chường, vì sớm đã nhìn thấu bản chất tụ tán của nhân tình. Trí tuệ xử thế ở tầm cao hơn là: Khi bản thân đang ở thời kỳ đỉnh cao huy hoàng, mạng lưới quan hệ hưng thịnh nhất, hãy chủ động nâng đỡ những người trẻ tuổi đang trên đà thăng tiến. Những kẻ bình thường mà bạn từng ra tay giúp đỡ chưa chắc đã báo đáp khi bạn sa cơ; nhưng những con người đang trỗi dậy, có tương lai rộng mở ấy, một ngày nào đó khi họ hô mưa gọi gió, họ sẽ luôn nhớ đến ân tình dìu dắt của bạn năm xưa.

10. SỨC KHỎE LÀ LÁ BÀI TẨY CUỐI CÙNG, SỐNG LÂU MỚI LÀ KẺ CHIẾN THẮNG CHUNG CUỘC

Mọi của cải, địa vị, thành tựu trong đời đều được xây dựng trên nền tảng sức khỏe. Còn sống, mới là năng lực cạnh tranh lớn nhất. Người bình thường khi còn trẻ quen thói bán mạng kiếm tiền, vắt kiệt sức lực để gây dựng sự nghiệp, đến khi về già lại dốc sạch gia tài để dưỡng sinh nối mạng. Còn giới tinh hoa, ngay từ lúc bắt đầu, đã đặt sức khỏe lên vị trí ưu tiên hàng đầu trong mọi mục tiêu theo đuổi.

Không phải vì tham sinh úy tử, mà vì họ đã chứng kiến quá nhiều sự nuối tiếc trên đời: Có người dốc cả nửa đời người gầy dựng cơ đồ, mắt thấy sắp được an hưởng thành quả thì lại đột ngột qua đời; tài sản nhọc nhằn tích cóp rơi vào tay kẻ khác; sự nghiệp gây dựng chắp tay dâng cho đối thủ cạnh tranh; sự bình yên của gia đình và phúc báo cuộc đời hoàn toàn hóa hư không.

 

Cho nên dù bận rộn đến đâu, họ vẫn kiên trì khám sức khỏe định kỳ không bao giờ gián đoạn; tiệc tùng nhiều đến mấy, vẫn giữ vững giới hạn về giấc ngủ và vận động; áp lực dẫu lớn cỡ nào, cũng tuyệt đối không bóp nghẹt thời gian nghỉ ngơi, vắt kiệt thể xác lẫn tinh thần. Phải hiểu rằng, của cải, quyền lực, danh vọng đều là những số 0 phía sau, sức khỏe mới là con số 1 đứng đầu tiên. Không có con số 1 làm trụ đỡ, bao nhiêu số 0 cũng trở nên vô nghĩa.

 

Thực tế hơn nữa, bản thân việc sống lâu đã là một loại năng lực cạnh tranh vô hình. Đối thủ sớm rời cuộc chơi, thị phần, mạng lưới quan hệ và tài nguyên của họ tự nhiên sẽ tụ hội về phía bạn; đồng nghiệp gãy gánh giữa đường, đội ngũ và cơ hội của họ đều sẽ trở thành phần tăng trưởng của bạn. Đợi đến khi tuổi tác dần cao mà bạn vẫn giữ được cơ thể và tinh thần khang kiện, chính bản thân bạn đã trở thành "di sản" sống và thước đo chuẩn mực trong ngành.

 

Bộ nhận thức "ẩn học" của các vòng tròn tinh hoa này vẫn luôn được âm thầm truyền lại trong các thế gia và giới thượng lưu đỉnh cao, từ lâu đã trở thành thường thức cơ bản của những người trong cuộc. Thế nhưng, đại chúng lại biết quá ít về điều này, đa số chỉ có nhận thức hời hợt bề mặt, làm việc không nắm được cốt lõi, đối nhân xử thế không hiểu được luật chơi ngầm, cả đời cứ quẩn quanh ở vạch xuất phát.

 

Những nội dung có chiều sâu, chạm đến tận cùng của nhân tính, ranh giới giai cấp và tầm nhìn cục diện như thế này vốn dĩ rất khó được công khai phát tán. Rất nhiều quan điểm không hề phù hợp với những giá trị "súp gà cho tâm hồn" (ngôn tình, động viên sáo rỗng) của số đông, một khi lan truyền trên diện rộng sẽ dễ dàng bị bóp nghẹt hoặc cấm đoán. Đây cũng chính là lý do khiến những nhận thức cốt lõi thực sự có giá trị đang dần biến mất khỏi tầm mắt của công chúng.

 

Ngày nay, những nội dung chất lượng thực sự thấu suốt, có thể khơi gợi sự giác ngộ, phần lớn đều ẩn nấp ở góc khuất của những nhóm nhỏ, giữ được sự kín đáo riêng tư, chỉ để dành cho những người có duyên nghiền ngẫm và tự chiêm nghiệm.

 

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/1939963093464626408

Gần đây, mình đọc được một bài viết trên mạng xã hội Trung Quốc, tên là “Đời người rốt cuộc đang theo đuổi điều gì”. Tác giả là một nhà văn nổi tiếng, nay đã ngoài 70 tuổi. Ở tuổi ngoài 30, mình chưa thể đồng cảm hoàn toàn với ông, nhưng những điều ông viết vẫn đem lại cho mình nhiều ngộ ra, và mình muốn chia sẻ lại với mọi người.

Ông nói, ở tuổi ngoài 70, ông thường tự hỏi: “Mình còn lo lắng, phiền muộn điều gì nữa?” Bởi thống kê cho thấy, chỉ 44% người có thể sống tới tuổi ấy. Mỗi sáng, khi ăn cơm, lỡ tay làm rớt nước sốt ra áo, rơi xuống đất, vợ lại càm ràm, dọn dẹp, cằn nhằn — suốt 55 năm nay. Nghe mãi cũng nhức đầu, cũng bực bội như trẻ con bị mắng. Nhưng nghĩ lại, còn được nghe bà ấy cằn nhằn được mấy năm nữa? Ăn vài hạt lạc, nhai mía, bị nhắc nhở, thế mà giờ lại thành một thứ “phúc phần” khó tìm.

75 năm cuộc đời, được mất vô số, làm sao mong điều gì cũng viên mãn. Nhưng với ông, chỉ một điều là đủ mãn nguyện: vừa được vợ chăm sóc, vừa được nghe tiếng càm ràm thân thuộc. Đời người, 70 khác 60, 60 khác 50, 50 khác 40. Đến tuổi này, không cần cố tỏ ra mạnh mẽ nữa. Như Lương Thực Thu tiên sinh từng nói: qua 50 tuổi, mỗi năm yếu đi; qua 60, mỗi tháng yếu đi; qua 70, mỗi ngày một khác; qua 80, tính từng giờ, từng phút. Nghe phũ phàng, nhưng là thật.

Ông tự hỏi: “Nếu sống đến 90 tuổi, ngồi luận đạo với mọi người, lúc ấy vợ còn cằn nhằn không nhỉ?”

Rồi ông chợt hiểu ra: bao người cả đời mải miết theo đuổi một thứ “ý nghĩa”, mà quên mất một chân lý — nhiều việc vốn dĩ chẳng cần có ý nghĩa.

Cuộc sống là một hành trình, là chuỗi trải nghiệm và cảm nhận nối dài. Ăn chơi hưởng lạc chưa hẳn là phung phí; khổ cực lam lũ cũng chẳng nhất thiết được ngợi khen. Cuộc đời không phải đường ray xe lửa mà là thảo nguyên mênh mông. Miễn là bạn muốn, bạn có thể thả hồn ngắm sao chờ bình minh — trải nghiệm của bạn chính là ý nghĩa lớn nhất.

Nhìn lại đời người: hồi nhỏ quên mang vở, như trời sập; lớn hơn trượt đại học, như ngày tận thế; yêu xa, chia tay, tưởng chừng không sống nổi. Nhưng tất cả rồi cũng qua. Những chuyện từng không chấp nhận được, nay đã trở thành quá khứ. Cuộc sống vốn là chuỗi lựa chọn, hối tiếc chỉ là thường tình. Thực ra, dù chọn con đường nào, con người rồi cũng sẽ tiếc nuối mà thôi. Người ta thường tô hồng con đường mình đã không chọn.

Nhìn quanh: có người 20 tuổi đã mất, người 90 vẫn vui sống; có kẻ học cao chạy ship, kẻ ít học làm chủ; người xinh đẹp 40 vẫn độc thân, người bình thường đông con cháu; người hút thuốc, uống rượu lại sống thọ, người làm việc cật lực lại đột tử tuổi thanh xuân. Đúng — sai, chuẩn mực, cuối cùng chỉ có lòng mình làm thước đo.

Đời người ngắn ngủi. Một ngày, bạn tỉnh dậy — thêm một ngày sống; không tỉnh dậy — một kiếp người khép lại. Thứ ta nên làm chỉ là dùng tâm nếm từng miếng cơm, ngắm từng đóa hoa, tận hưởng từng khoảnh khắc.

Hạnh phúc thực ra rất giản đơn: có nhà để về, có người đợi, có cơm để ăn.

Năm tháng yên bình, kỳ thực chỉ là bữa cơm nóng trên bàn, ngọn đèn sáng chờ bạn trở về.

Đời người có quá nhiều thứ không kịp: chớp mắt là hết ngày, ngoảnh đầu là hết năm, quay lưng là hết cả một kiếp. Hạnh phúc mà ta theo đuổi không nằm ở quá khứ hay tương lai — nó nằm ở phút giây hiện tại: bữa tối trên bàn, người thân bên cạnh, ba bữa cơm, bốn mùa xuân hạ, gia nhân quây quần mạnh khỏe bình an, ngọn đèn ấm áp trong nhà.

Ấy mới chính là phong cảnh tuyệt đẹp nhất nhân gian.

Hãy sống cho thật tốt.

(Credit to 'Lụa ở China')

8条转运咒语:

1.面临重大抉择时,可默念:
天通、地通、日通,万事皆成。
心定、神定、意定,前路自明。

2.期盼好运相伴时,每日晨起可自语:
天门开,地门开,五路财神迎进来。
福门开,喜门开,贵人好运踏门来。

3.若家中有人久病难愈,晨起可诵:
天地玄黄,万物生长,身体健康,疾病消亡。
正气存内,邪不可干,身心安泰,福寿绵长。

4.每日清晨对自己说一句:
我很好,我会越来越好
坚持诉说,便会如心所愿,这便是语言的力量。
日复一日坚持,终将事事顺遂,时来运转。

5.化解是非口舌时,可默念:
是非止于智者,口舌化作春风。
心宽路自广,言和福自来。

6.事业遇阻、求财不顺时,可默念:
财不入急门,福不入偏门。
厚德载物,诚信聚财,时来运转,水到渠成。

7.化解小人、提升贵人运时,可默念:
小人退散,贵人临门。
行善积德,广结善缘,福运自来,前程似锦。

8.睡前净心、扫晦转运时,可默念:
今日尘劳皆放下,明日福运自相随。
心无挂碍,身无尘埃,一夜好眠,好运自来

#转运 #运势

8 câu thần chú chuyển vận:

1. Khi đối mặt với lựa chọn lớn lao, có thể thầm niệm:
Thiên thông, địa thông, nhật thông, vạn sự giai thành.
Tâm định, thần định, ý định, tiền lộ tự minh.

2. Khi mong đợi vận may đồng hành, mỗi sáng thức dậy có thể tự nhủ:
Thiên môn khai, địa môn khai, ngũ lộ tài thần nghênh tiến lai.
Phúc môn khai, hỉ môn khai, quý nhân hảo vận đạp môn lai.

3. Nếu trong nhà có người bệnh lâu khó khỏi, sáng thức dậy có thể tụng:
Thiên địa huyền hoàng, vạn vật sinh trưởng, thân thể khỏe mạnh, bệnh tật tiêu vong.
Chính khí tồn nội, tà bất khả can, thân tâm an thái, phúc thọ miên trường.

4. Mỗi buổi sáng sớm nói với bản thân một câu:
Tôi rất tốt, tôi sẽ ngày càng tốt hơn.
Kiên trì nói ra, sẽ như mong muốn trong lòng, đây chính là sức mạnh của ngôn từ.
Ngày qua ngày kiên trì, cuối cùng mọi việc thuận lợi, thời cơ vận chuyển.

5. Khi hóa giải thị phi khẩu thiệt, có thể thầm niệm:
Thị phi chỉ vu trí giả, khẩu thiệt hóa tác xuân phong.
Tâm khoan lộ tự quảng, ngôn hòa phúc tự lai.

6. Khi sự nghiệp gặp trở ngại, cầu tài bất thuận, có thể thầm niệm:
Tài bất nhập cấp môn, phúc bất nhập thiên môn.
Hậu đức tái vật, thành tín tụ tài, thời lai vận chuyển, thủy đáo khê thành.

7. Khi hóa giải tiểu nhân, nâng cao vận quý nhân, có thể thầm niệm:
Tiểu nhân thoái tán, quý nhân lâm môn.
Hành thiện tích đức, quảng kết thiện duyên, phúc vận tự lai, tiền trình tự cẩm.

8. Trước khi ngủ tịnh tâm, quét uế chuyển vận, có thể thầm niệm:
Kim nhật trần lao giai phóng hạ, minh nhật phúc vận tự tương tùy.
Tâm vô quải ngại, thân vô trần ai, nhất dạ hảo miên, hảo vận tự lai.

#转运 #运势

Dưới đây là 5 sai lầm rất thường gặp:
1. Liên tục nhắc “Im đi”, “Đừng nói nữa”
Sai lầm:
Bố mẹ thường quát hoặc nhắc bé ngừng nói ngay.
Vì sao không hiệu quả:
Trẻ tự kỷ khó kiểm soát hành vi.
Khi bị nhắc nhiều, bé dễ căng thẳng và nói nhiều hơn để tự trấn an.
Cách đúng:
Gọi tên bé.
Chuyển sang hoạt động khác: chơi, vận động, trò chuyện.
2. Để bé quá nhiều thời gian rảnh
Sai lầm:
Bé ở nhà không có hoạt động rõ ràng:
ngồi một mình
xem tivi
chơi tự do quá lâu
Kết quả:
Não bé tìm kích thích → nói lảm nhảm để tự kích thích.
Cách đúng:
Tạo lịch hoạt động trong ngày, ví dụ:
vận động
chơi tương tác
học ngắn 10–15 phút
hoạt động giác quan
3. Cho bé xem điện thoại / tivi quá nhiều
Sai lầm phổ biến:
Nhiều bé xem video hàng giờ mỗi ngày.
Hậu quả:
Bé lặp lại lời trong video.
Tăng nói nhảm và nhại lời.
Cách đúng:
Giới hạn màn hình: tối đa 30–60 phút/ngày.
Tăng trò chơi tương tác trực tiếp.
4. Không dạy bé cách giao tiếp đúng
Sai lầm:
Chỉ cố ngăn nói nhảm nhưng không dạy bé nói gì thay thế.
Kết quả:
Bé vẫn phải dùng lời nói vô nghĩa.
Cách đúng:
Dạy mẫu câu đơn giản:
“Con muốn ___”
“Mẹ giúp con”
“Con không thích”
5. Không điều hòa giác quan cho bé
Sai lầm:
Bé ít được vận động hoặc chơi hoạt động cảm giác.
Hậu quả:
Hệ thần kinh không được điều hòa →
bé tăng hành vi tự kích thích như nói nhảm.
Cách đúng:
Mỗi ngày nên có:
nhảy
leo trèo
chơi bóng
ván thăng bằng
ôm ép sâu
Chỉ cần 15–20 phút vận động mạnh, nhiều bé nói nhảm giảm rõ.
✅ Dấu hiệu cải thiện khi làm đúng:
bé ít nói một mình
tăng giao tiếp với người khác
tập trung tốt hơn

[ZHIHU] Cuộc sống của những người giàu sở hữu tài sản trên 100 triệu tệ sẽ như thế nào?

Dịch: Xi Xi| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weibo Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

1,

Ở Thâm Quyến, tài sản của tôi đã sớm vượt mốc trăm tỷ, những phiền não mà tiền có thể giải quyết thì đúng là chúng tôi không có, nhưng những thứ tiền không giải quyết được thì không thiếu cái nào. Tôi đến Thâm Quyến năm 2010, làm thương mại điện tử xuyên biên giới, gặp đúng thời thế, tôi và chồng đều là những sinh viên nghèo khổ không có bất kỳ nền tảng gia đình nào. Vì ở quê làm ăn không tốt nên mới đến Thâm Quyến, rồi tình cờ dấn thân vào ngành này. Đến nay đã được 12 năm, cũng chính là 12 năm bùng nổ của thương mại điện tử xuyên biên giới. Mấy năm đầu kiếm không được bao nhiêu, từ năm 2015 bắt đầu phát triển khá nhanh, hiện tại công ty có hơn 200 người, doanh thu hàng năm hơn chục tỷ, lợi nhuận rất tốt. Ngành này đã đưa chúng tôi lên đỉnh cao cuộc đời. Không chỉ chúng tôi, nhiều bạn bè đồng nghiệp xung quanh cũng có hoàn cảnh tương tự, internet thực sự đã cho giới trẻ rất nhiều cơ hội. Đi vào chủ đề chính, tài sản cụ thể không tiện nói, chỉ riêng lợi nhuận công ty mỗi năm đã rất lớn. Mọi người tò mò có nhiều tiền thì sống ra sao?

• Về trang phục: Chúng tôi vốn là những đứa trẻ nhà nghèo, giờ có tiền nhưng vẫn sống giản dị, ít mua hàng xa xỉ, vì công việc không cần giao tiếp xã hội nhiều, tôi chủ yếu dùng đồ bình dân, chồng tôi mua một số thương hiệu tốt.

• Về ăn uống: Chuyện ăn uống sẽ chú trọng hơn một chút, mua đồ ăn ở siêu thị lơn, nấu cơm cũng toàn dùng nước đóng chai, rau củ thịt thà có người chuyên trồng cung cấp.

• Về ở: Biệt thự lớn hay căn hộ thông tầng cao cấp chúng tôi đều có, hiện tại đang ở biệt thự, không gian rộng, người già, trẻ nhỏ, giúp việc đều có phòng riêng. Tầng hầm, sân thượng, sân vườn, phòng đọc sách, phòng tập gym, phòng xông hơi, rạp chiếu phim gia đình đều đủ cả, đợt dịch ở nhà nhiều ngày cũng không thấy khó chịu.

• Về đi lại: Tôi không thích xe, nhưng chồng thích, gần như 1–2 năm đổi xe một lần, chọn xe không quá phô trương, dù ở Thâm Quyến người giàu nhan nhản nhưng vẫn không thích quá phô trương.

• Về cuộc sống: Để công ty duy trì lợi nhuận thì cần phải bỏ ra rất nhiều công sức, đặc biệt là ngành internet thay đổi rất nhanh, tôi và chồng đều bận rộn công việc. Bây giờ công ty lớn rồi thì đỡ hơn nhiều, những năm đầu khởi nghiệp rất vất vả, ai từng khởi nghiệp sẽ biết lúc bắt đầu khó khăn thế nào, vì công việc mà tôi bị táo bón, thoái hóa đốt sống cổ, cột sống thắt lưng, vai và dạ dày đều không tốt. chồng tôi cũng có vấn đề về ngủ và tiêu hóa. Giờ phải tốn tiền điều trị.

• Về giáo dục: Thuê gia sư cho con từ lớp một vì không có thời gian.

• Về sự nghiệp: Có người nghĩ có nhiều tiền thế rồi thì có thể nghỉ ngơi, nhưng không thể, một là công ty đang phát triển tốt, không thể nói không làm là thôi được. Thứ hai là trách nhiệm xã hội, chúng tôi có cơ hội này thì nên làm nhiều việc hơn, công ty chúng tôi có bao nhiêu người như vậy, phía sau còn có mấy chục nhà cung cấp với ít nhất hàng nghìn công nhân. Hiện tại chúng tôi còn là hộ nộp thuế lớn.

Nói về trải nghiệm, nhiều người nghĩ tiền có thể giải quyết 99% phiền não, với người khác có thể đúng, nhưng chúng tôi có lẽ là ngoại lệ. Nói về những điều trong cuộc sống mà tiền không giải quyết được.

• Vấn đề vợ chồng: Chồng tôi không lăng nhăng, cái gì cũng tốt, nhưng, phàm là chuyện gì cũng có chữ "nhưng", đó là tính gia trưởng khá mạnh. Anh ấy muốn một người vợ vừa phải có năng lực, đảm việc nước giỏi việc nhà, lại vừa phải phục tùng mình răm rắp. Tư tưởng rất truyền thống, luôn cho rằng đàn ông là lớn nhất trong nhà, đàn bà phải nghe lời chồng. Mà tôi lại là người khá có chính kiến, trong công việc và gia đình chúng tôi thường xuyên tranh cãi nảy lửa vì một vấn đề nào đó, cuối cùng chẳng ai thuyết phục được ai. Lúc cãi nhau gay gắt cũng nói đến chuyện ly hôn, nhưng cũng chỉ là nói vậy thôi, ngày hôm sau lại không nhắc tới nữa. Vấn đề tính cách đã ăn sâu vào máu thịt, là một vấn đề không có lời giải.

• Vấn đề sinh con: Tôi sinh đứa con đầu lòng vào thời kỳ đầu khởi nghiệp, ngày hôm trước khi sinh vẫn còn tăng ca, chưa hết thời gian ở cữ đã đi làm, lúc đó công ty rất khó khăn, không biết là để lại di chứng gì hay do áp lực công việc quá lớn mà sau này khi muốn sinh con thứ hai, tôi mãi không thụ thai được. Cuối cùng phải đi làm thụ tinh nhân tạo, lần chuyển phôi đầu tiên đã bị mang thai ngoài tử cung, phải cắt một bên ống dẫn trứng. Sau đó làm thêm mấy lần cũng không thành, trong khoảng thời gian 5 năm đó, tôi thường xuyên chạy đôn chạy đáo đi bệnh viện, tiêm thuốc, uống thuốc, kiểm tra, hết lần này đến lần khác thất bại, hết lần này đến lần khác đau khổ trong lòng. Đến lần thứ 7 mới cuối cùng mang thai được, con giờ đã hơn một tuổi rồi. Những cay đắng và bất lực trong đó chỉ có mình mình biết, chỉ là so với nhiều người làm thụ tinh nhân tạo khác, ít nhất tôi không có áp lực kinh tế, đi con đường này mới biết có quá nhiều người đang phải vật lộn khổ sở vì một đứa con. Giờ chồng nói muốn sinh con thứ ba, nực cười thật, đứa thứ hai đã tốn bao công sức, cộng thêm giờ tuổi tác đã lớn, thực sự không biết đứa thứ ba ở đâu ra.

• Vấn đề mẹ chồng nàng dâu: Chồng tôi là một người con hiếu thảo, đối xử rất tốt với bố mẹ, chúng tôi luôn sống chung với bố mẹ chồng, mọi người đều biết mẹ chồng nàng dâu là vấn đề muôn thuở, mà mẹ chồng tôi lại là một người vừa thích kiểm soát, vừa bị ám ảnh cưỡng chế lại còn hay đa nghi, nói vậy hơi khó nghe nhưng bà thực sự là như thế, nhà chúng tôi đã thay hơn 10 người giúp việc, người nào bà cũng không vừa ý, thường xuyên mâu thuẫn, có người còn trực tiếp khóc lóc than vãn với chúng tôi. Thời đại nào rồi, ai mà thiếu ăn thiếu mặc đâu, suốt ngày bảo người ta ăn cắp đồ của mình. Rồi cả ngày cứ chằm chằm nhìn người ta làm việc, không có việc gì cũng dùng tay sờ chỗ này quẹt chỗ kia, nếu lau thấy có bụi là bảo người ta làm không nghiêm túc. Tôi thực sự thấy các chị giúp việc làm ở nhà mình rất xui xẻo. Đôi khi tôi cũng không nhịn được mà nói vài câu, chồng tôi nói thì bà không sao, nhưng tôi nói là bà không vui. Dù chồng tôi cũng biết bà vô lý nhưng vẫn nghe theo bà, luôn nói bà hồi trẻ đã chịu nhiều khổ cực. Những chuyện khác như việc trong nhà hay giáo dục con cái bà cũng luôn can thiệp, ngay cả khi tôi và chồng bàn chuyện công việc bà cũng chen vào được. Lại còn sĩ diện, bắt chồng tôi mua cửa hàng, mua biệt thự ở cái huyện nhỏ ở quê, sau này cửa hàng không thuê được, biệt thự thì đắp chiếu, bỏ ra mấy tỷ bạc mua về một đống tường gạch. Tôi đã tự an ủi mình vô số lần rằng vì tôi yêu chồng nên cũng nên yêu gia đình anh ấy, vả lại bà cũng thực sự rất yêu hai đứa cháu nội. Chỉ là đôi khi trong lòng thực sự rất bực bội.

• Vấn đề giáo dục: Đứa con lớn của chúng tôi học kém, dù chúng tôi đã thuê gia sư cho nó nhưng nó quá ham chơi, chưa bao giờ để tâm vào việc học, thường xuyên bị giáo viên nhắc tên trong nhóm phụ huynh, cũng phiền lòng lắm nhưng không còn cách nào khác, giáo dục truyền thống không xong thì chỉ có thể cân nhắc bồi dưỡng theo hướng khác thôi.

• Vấn đề sức khỏe: Như tôi đã nói ở trên, tôi và chồng đều có một số bệnh vặt, chồng tôi bị tương đối nặng và khá phiền toái, một là mất ngủ, mất ngủ thì chẳng phân biệt người giàu hay người nghèo đâu, ngủ không ngon thường xuyên ảnh hưởng đến trạng thái và tâm trạng ngày hôm sau. Cái nữa là vấn đề dạ dày, chúng tôi đã đi mấy bệnh viện lớn nổi tiếng, kiểm tra ra chỉ là triệu chứng nhỏ nhưng cứ thấy không thoải mái, ăn nhiều hay ăn ít một chút hoặc ăn đồ khó tiêu là đều thấy cực kỳ khó chịu, tâm trạng không tốt hoặc nghỉ ngơi không đủ là dạ dày cũng không yên. Ngày nào cũng phải vận động rất lâu để thúc đẩy tiêu hóa. Từ đông tây y, châm cứu, bao gồm cả mê tín làm lễ, phóng sinh, thờ Phật, quyên tiền quyên vật, việc gì nghĩ ra được đều làm cả rồi mà vẫn cứ tái đi tái lại không có chuyển biến rõ rệt. Một người bạn đồng hương của chúng tôi có rất nhiều cửa hàng và nhà cửa ở Thâm Quyến, giàu hơn chúng tôi nhiều, nhưng anh ấy bị tiểu đường nặng, món muốn ăn không dám ăn thêm dù chỉ một miếng. Những người đang ăn uống thỏa thích thực sự không thể ngờ được thế giới này còn có rất nhiều người muốn ăn mà không thể ăn.

• Vấn đề mượn tiền: Tin rằng rất nhiều người giàu đều có nỗi khổ này, đó là người thân bạn bè xung quanh tìm đến mượn tiền nhiều không đếm xuể. Bạn nói chuyện sinh tử đại sự mượn tiền thì không có gì để nói, nhưng nào là mua nhà, mua xe, sửa nhà, làm ăn, đưa sính lễ, thậm chí cưới xin tổ chức tiệc cũng phải mượn tiền. Có người hơn 10 năm không liên lạc, vừa mở miệng là mượn tiền, có người còn nực cười hơn, không chỉ mượn tiền mà lòng tự trọng còn rất cao, nói vài câu là không vui, thấy tổn thương lòng tự trọng, đúng là loại người kỳ quặc gì cũng có. 90% số người là không trả tiền, mất tiền thì cũng thôi đi, chúng tôi kiếm được tiền, giúp được người khác cũng coi như làm việc thiện, mấu chốt là cho mượn tiền kết quả là ngay cả mối quan hệ cũng trở nên căng thẳng. Nhiều người sợ chúng tôi đòi tiền nên nhiều khi cứ tránh mặt không gặp, cũng không liên lạc. Nếu không cho mượn thì trực tiếp đắc tội luôn. Một người bạn rất thân thời cấp ba của tôi mua nhà mượn tôi mấy chục triệu, lúc về quê tôi gọi điện cho cô ấy thì cô ấy không nghe máy. Còn một người bạn mượn tiền sửa nhà, tôi chỉ nói giờ các loại ứng dụng vay tiền rất tiện lợi, thế là buông luôn một câu không cho mượn thì thôi, từ đó không bao giờ liên lạc nữa. Cảm giác cứ mỗi lần cho mượn một khoản tiền là lại mất đi một mối quan hệ.

• Vấn đề thời gian: Chúng tôi tự do tài chính nhưng không tự do thời gian, phần lớn thời gian phải quản lý công ty, cũng từng cân nhắc thuê giám đốc chuyên nghiệp, rồi có chế độ kích thích cổ phần để cấp dưới làm. Nhưng ai thực sự làm doanh nghiệp rồi mới biết, xác suất làm tốt theo cách này là quá thấp. Sự phát triển tốt xấu của một doanh nghiệp liên quan quá lớn đến người sáng lập hoặc ông chủ, ông chủ chính là linh hồn của doanh nghiệp. Trên mạng có câu nói rất thịnh hành rằng tiền có thể giải quyết 99% phiền não, phần còn lại là do tiền chưa đủ nhiều. Thực ra mọi người đều biết đây chỉ là một câu nói đùa mà thôi, nếu tiền thực sự giải quyết được nhiều vấn đề như thế thì tại sao vẫn có bao nhiêu người giàu chết vì bệnh tật, có vấn đề tâm lý hay ly hôn này nọ. Con người dù giàu hay nghèo đều phải trải qua sinh lão bệnh tử. Sống trên đời, có tiền đương nhiên là tốt, nếu không có thì hãy rèn luyện một tâm hồn bình thản. Những người có tiền có quyền mà chúng ta thấy đều là vẻ hào nhoáng bên ngoài, phía sau ít nhiều đều có những nỗi đau hoặc sự bất lực khó nói mà chúng ta không biết mà thôi. Nói rất nhiều lời thừa thãi, xem nhiều câu chuyện trên Zhihu, đây là lần đầu tiên viết câu trả lời. Cuối cùng chúc các bạn trên Zhihu đều có một tâm trạng tốt, ăn được ngủ được, nhảy nhót tung tăng được.

2,

Năm nay tài sản vừa đạt được mục tiêu nhỏ, miễn cưỡng coi như có tư cách trả lời câu hỏi. Mục tiêu mà người khác dễ dàng đạt được thì tôi đã mất hơn 30 năm. Về công việc hiện tại tôi đã lùi về tuyến hai, chủ yếu chăm sóc bố mẹ. Có lẽ người khác không hiểu, nghĩ rằng tôi nên thuê người giúp việc, còn mình thì đi làm sự nghiệp riêng. Nhưng quan niệm của tôi là thuê bất kỳ ai cũng không thể thay thế được sự an ủi tinh thần và cảm giác an toàn cho bố mẹ của con cái. Ở bên cha mẹ chín mươi tuổi vui vẻ đi nốt quãng đời còn lại là một việc vô cùng xa xỉ!

 

Nguồn tài sản chủ yếu là nhờ dựa vào kiến thức chuyên môn và kinh nghiệm để khởi nghiệp kinh doanh nhỏ lúc rảnh rỗi (bình thường có đối tác chăm nom), đầu tư cổ phiếu và lương bổng. Tôi học đại học từ thời đầu cải cách, là người có bằng tiến sĩ, tôi tự thấy trí tuệ mình chắc cũng bình thường, thậm chí có lẽ có người thấy hơi ngốc chăng. Tôi tốt nghiệp đại học năm 1982, sau đó học thạc sĩ, từng làm việc ở cơ quan nhà nước, vì còn trẻ nên xử lý các mối quan hệ không tốt. Lại đến làm việc tại một doanh nghiệp nhà nước cấp tỉnh ở địa phương, dần dần học hỏi được một số kinh nghiệm kinh doanh.

 

Ngặt nỗi nhân sự ở doanh nghiệp nhà nước lại càng phức tạp, cũng khiến tôi nhận ra những bất cập của việc thiếu hụt giám sát khi quyền sở hữu và quyền kinh doanh tách rời. Điểm này trong các khoản đầu tư sau này của mình tôi luôn chú ý là thường không đầu tư vào các công ty có gốc gác doanh nghiệp nhà nước. Sau đó thực sự không thể chịu đựng nổi sự bất tài và tăm tối của lãnh đạo nên tôi đi học tiến sĩ. Sau khi tốt nghiệp tôi đổi đơn vị công tác và bắt đầu khởi nghiệp bằng kinh nghiệm của mình. Trong thời gian học tiến sĩ tôi bắt đầu học đầu tư cổ phiếu, không có nhiều tiền và cũng gần như không kiếm được tiền, thua nhiều thắng ít. Sau này khởi nghiệp có chút tích lũy, tôi cũng dùng để liên tục mua thêm cổ phiếu.

 

Mãi cho đến khi có con gái, bản thân cũng đọc được hồi ký của Graham mới hiểu được khái niệm đầu tư giá trị. Việc đầu tư và kinh doanh từ đó dần trở nên suôn sẻ. Năm 2007, tài sản cổ phiếu đạt mức mười triệu, từng khiến tôi vô cùng phấn khích. Nhưng sau khi bong bóng tan vỡ, tài sản sụt giảm mạnh khiến tôi trải qua đau đớn rồi mới bình tĩnh lại, cũng trưởng thành hơn nhiều. Có trải nghiệm này, sự thấu hiểu về rủi ro sâu sắc hơn hẳn, trước cơn sốt chứng khoán năm 2015 tôi đã kịp thời thu hẹp danh mục giảm tỷ trọng, không những không lỗ mà còn kiếm được tiền. Mấy năm nay kinh doanh khó khăn, cũng chuẩn bị dẹp không làm nữa, nhưng cứ thấy những kinh nghiệm kiến thức tích lũy được có chút quá đáng tiếc. Con gái không muốn cũng không thích hợp tiếp quản, cũng không tìm được người phù hợp để bàn giao. Không biết bước tiếp theo phải làm sao.

Một vài trải nghiệm và lời khuyên cho những độc giả quan tâm:

• Phải kiên trì chuyên tâm làm việc. Tôi chưa bao giờ từ bỏ công việc chuyên môn của mình và luôn kiên trì học hỏi kiến thức mới. Duy trì thói quen đọc sách lâu dài. Trong thời gian đó từng có những cơ hội thăng tiến hay đổi nghề để tăng thu nhập nhưng tôi cũng không từ bỏ chuyên môn. Người khác đều cho rằng tôi ngốc khi bỏ qua cơ hội, giờ nhìn lại đó đều là những cái lợi nhất thời, nhìn từ quan điểm dài hạn của cả một đời người thì đó không phải cơ hội tốt. Trong công việc chính tôi làm cũng khá ổn.

• Làm việc phải kiên trì dài hạn, đừng gặp khó khăn là dễ dàng từ bỏ. Khởi nghiệp lúc đầu luôn trầy trật, dần dần nắm bắt được đặc điểm và bí quyết của ngành, đến khoảng năm 2007 gặp thời thế thì thắng lớn một lần. Năm 2016 cũng gặp cơ hội kiếm được khá hơn, thời gian còn lại đều bình bình. Cổ phiếu cũng vậy, 5-6 năm đầu không kiếm được tiền, sau này đọc sách học được kiến thức đầu tư giá trị, sau năm 2000 thì có con gái. Tâm thế ổn định rồi thì hầu như không bao giờ thua lỗ nặng nữa. Dần dần thiết lập hệ thống đầu tư của riêng mình mới có thể đạt được lợi nhuận ổn định. Năm 2013 đọc được một bài viết về bong bóng kinh tế Nhật Bản, tôi dứt khoát bán hai căn nhà để đầu tư vào Điện gia dụng Midea và Tân Hòa Thành, hiện tại lợi nhuận cũng khoảng 9 lần rồi. Lúc đó nhiều người phản đối hoặc chế giễu hành động bán nhà của tôi, tôi nghĩ giờ họ đã hiểu rồi.

• Nhất định phải hình thành thói quen học tập để không ngừng nâng cao khả năng nhận thức của bản thân. Phần lớn tài sản của tôi đến từ lợi nhuận đầu tư cổ phiếu, không phải tôi thần thánh gì mà là thông qua việc học hỏi kiến thức ngoài chuyên môn để hiểu được động thái và xu hướng của ngành và kỹ thuật. Tôi hiểu lịch sử khởi nghiệp và tư tưởng của Hà Hưởng Kiện, hiểu tư tưởng bài phát biểu của người kế nghiệp Phương Hồng Ba và chiến lược phát triển của công ty Midea, điều đó mới giúp tôi có thể kiên trì được đến tận bây giờ. Tôi từng đề xuất cho hơn 20 người vào năm 2014 nhưng đáng tiếc không ai có thể nắm giữ đến tận bây giờ. Sau này có thêm vài trải nghiệm tương tự nên giờ tôi không còn đề xuất cổ phiếu cho ai nữa. Khả năng nhận thức của bản thân không đủ thì bạn đưa tiền vào tay họ họ cũng không giữ nổi! Năm 2017 tôi dành ra 2 tháng nghiên cứu ngành điện mặt trời, từ triển vọng đến kỹ thuật và thiết bị đều học cả, rồi mua cổ phiếu Longi. Hiện tại đã có lợi nhuận gấp mười lần rồi. Tôi là khách hàng ưu tú của phòng giao dịch, năm nào họ cũng mời tôi ăn cơm, năm 2017-2018 tôi có đề xuất cho họ nhưng đa số mọi người kiếm được rất ít tiền.

• Nhất định phải sinh con và dành tâm trí để bầu bạn giáo dục con cho tốt! Giờ nhìn lại, tôi thấy thu hoạch lớn nhất đời này chính là có được cô con gái, và bầu bạn giáo dục con cũng tạm ổn, dù không học trường danh tiếng (bản thân tôi cũng không học trường danh tiếng nên không có tư cách yêu cầu) nhưng con bé ham đọc sách có tư tưởng, nói chuyện với tôi rất hợp gu. Giờ thấy lẽ ra nên sinh thêm một đứa nữa thì tốt hơn nhưng đáng tiếc chính sách của quốc gia đã làm khổ thế hệ chúng tôi rồi. Viết đến đây mới thấy lạc đề mất rồi. Hiện tại cuộc sống của tôi cũng giống như người bình thường. Người biết số lượng tài sản của tôi cũng rất ít, cá nhân tôi thấy chính là tâm thế ổn định vững vàng, gặp chuyện rất ôn hòa yên tĩnh. Về cơ bản không tham gia những buổi tụ tập ăn uống, có thời gian thì đi leo núi đi bộ ngoài trời, du lịch. Người nói chuyện hợp gu rất ít, không muốn vì công việc hay kinh doanh mà làm bản thân uất ức thêm nữa, đi tiếp rượu người khác hay làm những việc vô bổ.

 

1. (Caption từng ảnh)

[ZHIHU] Gần đây bạn đã giác ngộ được đạo lý gì?

Dịch: Xi Xi| Bài dịch thuộc quyền sở hữu của dịch giả và chỉ được đăng tải tại Weibo Việt Nam, vui lòng không tự ý repost.

Trả lời: 文亦行

 

1, Bí quyết để luôn tràn đầy năng lượng là: trong một ngày, phần lớn mọi việc không cần dùng ý chí để ép bản thân làm, hãy cố gắng làm trong trạng thái gần như vô thức. Những việc nhỏ không cần đưa vào suy nghĩ lựa chọn, cứ thuận tay mà làm là xong. Những việc khác gặp là làm, đừng kháng cự, cũng đừng vừa chống đối vừa làm, làm xong là buông bỏ ngay. Khi bạn rèn luyện những việc bắt buộc phải làm thành bản năng như việc thở, bạn sẽ có thể tự động thực hiện chúng với mà không cần tiêu tốn nhiều năng lượng.

Trước đây tôi rất hay đắn đo và hao tổn nội tâm, ngay cả với những việc nhỏ nhặt nhất. Chẳng hạn như chuyện cuối tuần có nên ra ngoài hay không: cảm thấy ở nhà sẽ dán mắt vào điện thoại nên đã trang điểm, thay đồ chuẩn bị ra ngoài, rồi lại thấy ra ngoài cũng chẳng có gì vui, chẳng muốn hẹn ai, thế là cuối cùng không đi đâu mà ở nhà cũng chẳng hưởng thụ trọn vẹn. Lúc nghỉ ngơi thì cứ mãi phân vân, lướt điện thoại, đến chiều tối thì tâm trạng bắt đầu đi xuống. Bây giờ, tôi cố gắng giảm thiểu việc đắn đo và ra quyết định cho những chuyện nhỏ; muốn đi là đi ngay, còn đã ở nhà thì xác định rõ sẽ làm gì, nhờ vậy lại có thể dọn dẹp nhà cửa, tập nhạc cụ hay đọc sách, thậm chí là nằm ngủ cả buổi chiều mà lòng không còn thấy day dứt nữa (dù thế nào, hãy cứ hành động trước đã).

Hãy thiết lập một hệ thống quản lý sinh hoạt hằng ngày, các hành vi càng được cố định thì cảm giác kiểm soát càng mạnh, mức độ tổn hao năng lượng càng ít. Mỗi lựa chọn thực chất đều đang tiêu tốn năng lượng, ví dụ như chọn hôm nay mặc gì hay ăn gì, mà năng lượng của con người thì có hạn. Khi làm những việc quan trọng, tốt nhất nên chủ động tiết kiệm năng lực để dốc toàn lực xây dựng một thời gian biểu tốt: cứ đến giờ là làm việc đó, không cần phải suy nghĩ hay sắp xếp gì thêm.

 

Hãy bỏ qua cảm xúc và bắt tay vào việc ngay. Thay vì than vãn về bóng tối, chi bằng hãy thắp một ngọn nến; năng lực hành động chính là việc bỏ qua cảm xúc, trực tiếp làm việc. Nguồn cơn của sự hao tổn nội tâm chính là để "cảm xúc đi trước", thân chưa động mà tâm đã suy diễn xong ngàn lớp kịch. Bất cứ chuyện gì, chỉ khi bỏ qua được cảm xúc để nhìn thẳng vào sự thật và trực tiếp hành động mới có thể mang lại bước ngoặt. Đừng mãi tự hỏi bản thân có nên hay không, hãy cứ bỏ qua cảm xúc và làm ngay việc mà bạn vốn biết rõ là mình nên làm. Bạn sẽ nhận ra rằng, khoảnh khắc bắt tay vào làm chính là điểm kết thúc của mọi lo âu và do dự. Bỏ qua cảm xúc, trực tiếp làm việc và không bị cảm xúc cuốn đi mới là sự tự do cao cấp nhất. Cứ làm đi, dù kết quả ban đầu có như một đống tệ hại thì cũng hãy cứ làm, rồi từ từ sửa sau. Một khởi đầu thô sơ chính là khởi đầu tốt nhất.

 

2. Năng lực đỉnh cao nhất của con người chính là khả năng “lọc bỏ”; bất cứ người hay việc gì làm tiêu hao năng lượng của bạn, chỉ cần nhìn thêm một lần thôi cũng là lỗi của bạn rồi. Bạn không cần phải cố sức để cung cấp giá trị cảm xúc cho người khác, bạn có thể thấu hiểu hoàn cảnh của họ, nhưng ranh giới rất quan trọng, làm cho người khác vui vẻ không phải là trách nhiệm của bạn. Đặc điểm quan trọng nhất của con người là sự tập trung, hãy chỉ tập trung vào một việc duy nhất. Sự thuần khiết và dứt khoát đó chính là sức mạnh ngàn cân. Bạn không nhất thiết phải sống thành quá nhiều kiểu khác nhau, khi bạn đã tập trung vào một điều gì đó, bản thân điều đó đã có thể giải thích cho rất nhiều chuyện rồi.

 

3. Khi cơ hội đến, bất kể đã sẵn sàng hay chưa, cứ bắt lấy rồi tính sau, và phải dốc hết sức để thực hiện. Sau khi bắt đầu, bạn sẽ nhận ra rằng cơ hội càng tốt, càng hiếm thì mọi người càng coi trọng; mỗi người trong toàn bộ chuỗi vận hành đều hy vọng việc này thành công. Vì vậy, khi trở thành một phần trong đó, bạn sẽ nhận được vô số sự hỗ trợ vô điều kiện, học hỏi được rất nhiều điều và tiến bộ vượt bậc trong quá trình thực hiện. Hơn nữa, xác suất thành công cuối cùng là rất lớn, bởi vì bạn đang làm việc cùng một nhóm những người có khả năng gây dựng nên một “cuộc chơi” tầm cỡ như thế này.

 

Đa số mọi người không phải vì chưa chuẩn bị tốt, mà là quá để tâm đến việc mình đã chuẩn bị đủ hay chưa. Họ cứ mãi tự kiểm điểm rằng mình chưa đủ giỏi, phải trở thành phiên bản tốt hơn mới xứng đáng với đãi ngộ này kia; tôi nói cho bạn biết, toàn là vớ vẩn! Chính hệ tư duy đó đã kìm hãm rất nhiều người. Vừa đi vừa học, vừa ngã vừa tiếp tục chạy sẽ giúp bạn phát huy tiềm năng lớn hơn. Nếu không phải là bạn, thực chất thay người khác vào cũng chưa chắc đã phù hợp hay tốt hơn bạn; cho dù có được một trăm người dìu lên ghế đi chăng nữa, thì một khi đã ngồi vào vị trí đó, bạn là duy nhất và có giá trị. Hãy nắm bắt mọi cơ hội để đi lên, dù ngã trầy da tróc vảy cũng không lùi nửa bước, bạn sẽ thành công. Có được điểm khởi đầu này, bạn sẽ có những cơ hội tiếp theo tốt hơn. Những người chỉ có thể dựa vào chính mình thì phải biết nắm bắt tất cả mọi thứ. Không có gì đáng xấu hổ cả, đừng sợ hãi.

 

4. Nói một sự thật tâm linh đến nhói lòng: Đạo lý mà nhiều người cả đời không hiểu được chính là "Làm việc thong thả thì sẽ trọn vẹn, sống điềm tĩnh thì sẽ bình an." Nói cách khác, khi cuộc sống của bạn gặp một số khó khăn, chỉ cần nhớ điều này, sẽ không có trở ngại nào mà bạn không vượt qua được. Qua nhiều năm nghiên cứu lá số bát tự cho mọi người, tôi nhận ra rằng trước bất kỳ vấn đề nào ập đến, chúng ta căn bản không cần vội vàng phản ứng, càng không cần phải cố chấp đối đầu với một sự việc nào đó. Đa phần các trường hợp, cứ để sự việc diễn tiến thêm một chút, sẽ xuất hiện phương án giải quyết hợp lý hơn.

 

Dù là chính duyên, duyên thoáng qua hay nghiệt duyên, chúng đều sẽ xuất hiện vào thời điểm thích hợp, hoặc nghiệt duyên sẽ tự tan biến cho đến khi không bao giờ gặp lại nữa. Nhất định phải hiểu rằng, cuộc đời bạn chắc chắn không vì một sự việc đơn lẻ nào mà bị hủy hoại hoàn toàn. Hãy nhớ, bản thân mình luôn quan trọng hơn người khác, hiện tại luôn quan trọng hơn quá khứ và tương lai, hãy cho phép mọi chuyện được xảy ra. Hãy tìm ra khía cạnh có lợi cho mình từ mọi tình thế, bình tĩnh lại, tìm kiếm thời cơ thích hợp mà hành động. Bạn hiểu ý tôi chứ? Chúc bạn luôn vui vẻ, phúc lộc vô biên.

 

Nguồn: https://www.zhihu.com/question/538335062/answer/2759257121